Chu Hoài Câm trầm mặc: “...”
Hệ thống hưng phấn bay quanh cô vài vòng, rồi dừng lại ngay trước mặt. Một cặp kính tròn từ đâu chui ra bỗng gắn lên “mặt” của quả cầu ánh sáng. Sau đó nó còn móc ra một quyển tiểu thuyết, bắt đầu lật trang từng trang.
Cô ấy: “...”
Hệ thống nghiêm túc mở lời: [Vị diện lần này là tiểu thuyết tên Mọi Người Đều Yêu Tôi, một bộ sảng văn nữ chủ giới giải trí kiểu vạn nhân mê. Mà ký chủ của ta, chính là pháo hôi thiên kim giả nhà hào môn.]
Chu Hoài Câm khẽ rũ mắt. Đúng vậy, cô ấy không phải là con ruột của nhà họ Chu. Chuyện này bản thân cô ấy mới biết được cách đây vài hôm.
[Theo nguyên tác, kết cục của cô là bị đuổi khỏi nhà họ Chu, sống một cuộc đời thê thảm không ai thương yêu, bị thật thiên kim căm ghét, cuối cùng uất ức mà chết.]
Hệ thống lật trang tiểu thuyết xong, lập tức tràn đầy tự tin:
[Nhưng không sao cả! Có tôi ở đây, ký chủ nhất định sẽ nghịch tập thành công, làm người chiến thắng cuối cùng!]
[Mục tiêu của chúng ta là: vả mặt cha mẹ cặn bã, đạp đổ vai ác nữ phụ, chèn ép nữ chủ vạn nhân mê! Và cuối cùng trở thành ảnh hậu top đầu giới giải trí!]
Chu Hoài Câm nghe xong, bán tín bán nghi, có điều vẫn tò mò hỏi một câu:
“Nữ phụ vai ác mà ngươi nói là ai?”
Buổi chiều, ánh mặt trời như lửa đốt bao phủ cả đế đô. Chu Vĩnh Nghi đang loay hoay với tủ quần áo, do dự không biết nên mặc gì để ra ngoài.
Dù sao cô cũng đã sống hơn hai mươi năm trong một đất nước cổ đại theo chế độ nữ tôn, thói quen ăn sâu vào tận xương tủy. Giờ muốn cô mặc đồ ngắn váy ngắn ra đường, thật sự không quen.
Thôi cứ từ từ thích nghi lại vậy.
Cô nhìn lướt qua hàng loạt chiếc váy xinh đẹp trong tủ, cuối cùng vẫn chọn một chiếc sơ mi tay dài trắng tinh và quần jeans đơn giản.
“Nghi Nghi?” Khâu Thiền từ dưới nhà ngẩng đầu nhìn nữ nhi đang bước xuống, không khỏi kinh ngạc. Dù chỉ là trang phục đơn giản, nhưng khoác lên người con bé lại toát ra khí chất thanh lãnh xa cách, tựa như một người hoàn toàn khác.
Bà lắp bắp: “Bảo bối, con không thấy nóng à? Ngoài trời đang nóng lắm đó.”
Áo sơ mi dài tay, cài nút tận cổ, quần dài che kín chân. Giữa cái hè nắng như thiêu đốt, mặc vậy chịu nổi sao?
Chu Vĩnh Nghi nghiêm túc đáp: “Không mẹ à, con không thấy nóng.” Đây là lời thật lòng.
So với mấy tầng y phục rườm rà ở cổ đại, mặc thế này đã nhẹ nhõm lắm rồi, thậm chí còn thấy mát nữa là khác.
Khâu Thiền vốn định khuyên con thay đồ lịch sự hơn, dù sao hôm nay cũng là ngày đầu tiên gặp cha mẹ ruột, nhưng thấy con bé rõ ràng rất thích kiểu ăn mặc này thì bà ấy cũng không nỡ nói thêm.
Địa điểm gặp mặt là nhà họ Chu, là Chu gia hào môn chính gốc.
Chu Đại Minh và Khâu Thiền đã sửa soạn chỉn chu, tiếc rằng gu thẩm mỹ vẫn còn hơi…nhà giàu mới nổi. Chu Vĩnh Nghi lại cảm thấy dáng vẻ “giàu mới nổi” của cha mẹ như vậy thật đáng yêu, họ vui là được, cần gì phải để tâm người khác nói gì?
Cô tin rằng, dù có thêm một người con gái ruột, họ vẫn sẽ không bỏ rơi mình.
Hai vợ chồng mang theo lễ vật chuẩn bị sẵn cho “Chu tiểu thư” mà họ sắp gặp, ngồi trên xe siêu sang mà Chu gia cho người đến đón, đi thẳng tới nơi hẹn.
—
Bên trong xe, không khí có chút ngột ngạt.
Chu Vĩnh Nghi hiểu rõ lúc này trong lòng cha mẹ chắc chắn đang rối như tơ vò. Dù là hồi hộp, kỳ vọng hay lo lắng đều dễ hiểu cả.
Cô nghiêng đầu nhìn phong cảnh lướt qua bên ngoài cửa sổ, ánh mắt dần trầm tĩnh.
Đây là hiện đại. Mình đã trở về rồi.
Trong lòng như có một dòng cảm xúc khó gọi tên đang dâng lên, âm thầm sôi trào.
Nhưng mà mùa hè hiện đại không giống mùa hè ở nữ tôn quốc.
Cô lơ đãng liếc ra ngoài, đúng lúc thấy vài chàng trai mặc mát mẻ lướt qua. Quần short, áo ba lỗ, da thịt lộ rõ, bắp tay săn chắc...
Ánh mắt cô như bị thiêu cháy, theo bản năng nhanh chóng dời đi, sắc mặt nghiêm túc biểu cảm “quốc sư cao lãnh” quen thuộc trong tiềm thức.
“Phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nhìn”
“Danh tiết của nam tử rất quan trọng, thân là nữ nhi không thể thất lễ, càng không được nhìn lung tung, nhìn là lưu manh!”
Nhưng niệm xong cô cứng đờ người.
Không đúng. Đây là hiện đại. Đàn ông hiện đại mặc quần short, lộ tay, lộ chân là chuyện bình thường. Không phải như ở nữ tôn quốc, nơi mà nam tử ôn nhu yếu đuối, biết sinh con, luôn ăn mặc kín cổng cao tường.
Nghĩ đến mấy hình ảnh “không thuần khiết” ở bờ biển, da mặt quốc sư đại nhân thoáng cái đỏ bừng. Chu Vĩnh Nghi cúi đầu, cảm thấy cả người như muốn nổ tung.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
