Đúng rồi, chủ nhiệm đâu?
Còn các đồng nghiệp khác trên xe nữa?
Nàng nén cơn đau, khó khăn nhìn quanh bốn phía, khẽ mở to mắt.
Nơi nàng đang ở không phải là chiếc xe buýt nhỏ trước khi hôn mê, mà là một gian khuê phòng mang phong cách cổ kính, trên trướng sa màu thanh thiên thêu từng đóa hoa đào nhỏ nhắn màu phấn hồng, trong phòng bày biện ngay ngắn bàn trang điểm bằng gỗ hoàng hoa lê, tủ áo, giá nhiều tầng, bàn ghế, cùng với một bức bình phong thêu hoa bốn cánh gập...
Trong khuê phòng trống rỗng, bên cạnh nàng cũng không có chủ nhiệm và đồng nghiệp quen thuộc.
Đây là nơi nào?
Đôi bàn tay này rất xa lạ, đây không phải tay của nàng.
Đồng tử Tiêu Yến Phi co rút lại, giây tiếp theo, một đoạn hình ảnh hỗn loạn cuồn cuộn ùa về, tua nhanh như thước phim, một đáp án tồi tệ sắp sửa bật ra.
Nàng, xuyên không rồi!
Còn xuyên vào một cuốn tiểu thuyết sủng ngọt đời đầu mà nàng chỉ tiện tay lật qua vài trang.
Nữ chính của tiểu thuyết là đích trưởng nữ Tiêu Loan Phi của phủ Vũ An Hầu, mà nguyên chủ chỉ là một thứ nữ có cũng được không có cũng chẳng sao.
Nguyên chủ cũng tên là Tiêu Yến Phi, là con gái của Thôi di nương, thị thiếp được Vũ An Hầu sủng ái nhất, trên dưới trong phủ đều nói Thôi di nương nâng niu nguyên chủ trong lòng bàn tay, đặt ở đầu quả tim.
Nhưng trên thực tế, Thôi di nương chẳng qua chỉ xem nguyên chủ như một công cụ.
Lúc vui vẻ thì khen một câu, nguyên chủ liền ngoan ngoãn dâng lên phần lệ của mình.
Lúc không vui thì khóc lóc một hồi, nguyên chủ sẽ ngày ngày ở bên dỗ bà ta vui vẻ, gắp thức ăn, hầu hạ thuốc men cho bà ta, khúm núm hạ mình.
Nguyên chủ móc hết ruột gan với mẹ đẻ, nhưng dù như thế cũng không đổi lại được nửa phần thật lòng của Thôi di nương.
Về sau, Thái phu nhân mừng thọ, Đại hoàng tử vì uống nhiều vài chén rượu nên nghỉ ngơi chốc lát trong đình hóng gió ở hoa viên, Thôi di nương bảo nguyên chủ mang một chén trà giải rượu cho Đại hoàng tử.
Nguyên chủ thấy không ổn, nhưng Thôi di nương nói: "Đại hoàng tử là đại tỷ phu tương lai của con, lại là khách quý, không thể chậm trễ."
Nguyên chủ liền nghe lời đi tới.
Vốn dĩ nguyên chủ đặt trà giải rượu xuống là định rời đi, kết quả Đại hoàng tử đột nhiên kéo nàng lại, miệng gọi tên của trưởng tỷ nàng, dọa nguyên chủ sợ chết khiếp, mà giây tiếp theo, Vũ An Hầu Thái phu nhân và một số nữ quyến xuất hiện, Thái phu nhân chỉ thẳng vào mũi nàng mắng nàng không biết giữ kẽ, ngay cả vị hôn phu của trưởng tỷ cũng dám "quyến rũ".
Vũ An Hầu giận dữ ngút trời sai người đánh nguyên chủ một trận tơi bời, vào một đêm mưa bão, nàng bị cha đẻ xóa tên khỏi gia tộc, đuổi ra khỏi nhà.
Mà từ đầu đến cuối, Thôi di nương không hề nói đỡ cho nguyên chủ nửa lời.
Nguyên chủ thậm chí còn nhận ra Thôi di nương đang cười...
Những ký ức không thuộc về nàng cuồn cuộn hỗn loạn trong đầu Tiêu Yến Phi, chèn ép khiến nàng váng đầu hoa mắt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


