Tầng tầng lớp lớp mây đen phủ kín bầu trời hoàng hôn, sắc trời xám xịt.
Từng đốm hoa liễu trắng muốt từ khung cửa sổ khép hờ bay vào trong phòng, rơi rải rác đầy đất, như tuyết như sương.
"Ưm..." Tiếng rên rỉ yếu ớt ngắt quãng truyền ra từ bên trong trướng sa màu thanh thiên.
Một thiếu nữ dung mạo thanh tú yên tĩnh nằm trên giường, hai mắt nhắm nghiền, mái tóc đen nhánh dày như lông quạ xõa tung trên gối, làn da mịn màng như thổi là rách, mày như cành liễu, mũi ngọc môi son, ngũ quan tinh xảo ghép lại tạo thành một dung nhan khiến người ta kinh diễm.
"Ma ma bà nhìn xem, lúc con bé ngủ say, có phải trông rất giống phu nhân không?" Thôi di nương cười khẽ một tiếng, ngón tay lạnh ngắt lướt qua cằm thiếu nữ.
"Di nương, cẩn thận tai vách mạch rừng." Thi ma ma sợ tới mức thắt cả tim, cảnh giác nhìn Tiêu Yến Phi đang hôn mê bất tỉnh trên giường.
"Yên tâm, đã bao nhiêu năm rồi, không có ai biết đâu." Thôi di nương nhìn chằm chằm Tiêu Yến Phi trên giường, thong dong tự đắc nói: "Phu nhân hại ta chỉ có thể làm thiếp, vậy ta liền tráo đổi đứa con gái bảo bối của bà ta, để con gái bà ta trở thành thứ nữ hèn mọn, cả đời này đều phải xếp dưới Loan Nhi của ta."
"Như vậy rất công bằng."
"Yến Phi, Loan Phi. Chim yến sao có thể tranh phong cùng loan phụng, Loan Nhi của ta nhất định sẽ một bước lên mây!"
Trong mắt Thôi di nương bộc phát ra ánh sáng sáng rực khác thường, đắc ý cong môi.
Ánh đèn trong phòng chao đảo theo gió, gần như thu lại thành một điểm, ánh sáng xung quanh tối đi nhiều, làm nổi bật nét mặt có phần âm trầm, có phần khó hiểu của Thôi di nương.
Ầm ầm ầm!
Một tràng tiếng sấm nổ vang trời làm gián đoạn lời Thôi di nương.
"Ta nhớ, ngày đó hình như cũng đánh sấm..." Thôi di nương lẩm bẩm một mình, ánh mắt sâu thẳm như giếng cổ không gợn sóng, trong giọng nói toát ra luồng khí lạnh khó hiểu.
Mười lăm năm trước, ngày bà ta tự tay tráo đổi hai đứa trẻ.
Thôi di nương tao nhã vuốt phẳng nếp nhăn trên váy áo, liếc nhìn lư hương bằng đồng tím ba chân đang nhả khói lượn lờ nơi góc phòng, thản nhiên nói: "Đi thôi... Sắp mưa rồi."
Bà ta dẫn theo Thi ma ma cùng rời khỏi nội thất.
Trong phòng chỉ còn lại một mình Tiêu Yến Phi đang nằm ngủ trên giường.
Đồng hồ nước phát ra tiếng nước nhỏ giọt chậm rãi, thời gian trôi qua, sắc trời ngoài cửa sổ cũng càng lúc càng âm u.
Đột nhiên, một tia chớp khổng lồ giáng xuống từ bầu trời, ánh sáng lóe lên trong khoảnh khắc này chiếu sáng căn phòng tối tăm.
Thiếu nữ trong trướng sa bỗng nhiên mở mắt ra, đôi mắt đen nhánh lấp lánh như ngọc đen.
Tiêu Yến Phi giãy giụa ngồi dậy, toàn thân bủn rủn vô lực, đầu đau như búa bổ, giống như có chiếc búa đang đập liên hồi vào sau gáy, ngay cả cuống họng cũng bỏng rát khôn cùng.
Nàng nhớ sáng sớm mình cùng chủ nhiệm khoa đi khám bệnh từ thiện ở vùng quê, nhưng trên đường bọn họ không may gặp phải lũ quét bùng phát, tất cả diễn ra quá nhanh, chiếc xe buýt nhỏ bọn họ ngồi trong nháy mắt đã bị lũ quét cuốn xuống vách núi, nàng chỉ nhớ thân thể mình rơi từ trên cao xuống cùng chiếc xe, cứ rơi mãi, rơi mãi...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


