Mùi huân hương thoang thoảng quẩn quanh nơi cánh mũi, xua mãi không tan.
Nàng xoa vầng trán đang đau nhói, lúc này, gian ngoài truyền đến một tràng tiếng bước chân vội vã, kèm theo tiếng hành lễ nhẹ nhàng của nha hoàn: "Tam thiếu gia!"
Một bóng dáng nhỏ bé màu tím lon ton xông vào.
Đó là một đứa bé sáu tuổi, làn da trắng nõn, đôi mắt sáng ngời sạch sẽ, môi đỏ răng trắng, mặc một bộ cẩm bào dệt tơ hoa văn tiên hạc ngậm linh chi màu tím.
"Nhị tỷ, đệ tới thăm tỷ đây!" Cậu bé nở nụ cười rạng rỡ đáng yêu với Tiêu Yến Phi, khẽ nhảy một cái, ngồi xuống mép giường.
Cậu bé đi hơi gấp nên thở dốc, hai má trắng nõn nhuộm một rặng mây đỏ, lồng ngực khẽ phập phồng.
Đây là Tiêu Diệp, đích tử do đích mẫu của nguyên chủ là Vũ An Hầu phu nhân sinh ra, năm nay mới sáu tuổi.
"Đệ vốn định hôm qua tới thăm tỷ rồi, nhưng nhũ mẫu nói tỷ bị bệnh, sợ lây bệnh cho đệ nên không cho đệ tới." Tiêu Diệp thở hổn hển nói: "Đệ lo cho tỷ lắm, vừa tan học là đệ chạy vội tới đây ngay. Có phải đệ đối xử với tỷ rất tốt không?"
"Nhị tỷ, tỷ bị bệnh thì phải nghỉ ngơi cho tốt, ngoan ngoãn uống thuốc mới được."
Giọng nói của cậu bé mang theo vài phần non nớt, câu nói cuối cùng rõ ràng là đang bắt chước giọng điệu của mẹ mình, ra vẻ một người lớn thu nhỏ.
Cậu bé móc từ trong ngực ra một gói giấy dầu nhỏ, cẩn thận mở gói giấy dầu ra, để lộ những viên kẹo có kích thước bằng hạt ngô bên trong.
"Kẹo hạt thông này thơm và ngọt lắm, ngày trước lúc đệ uống thuốc, nương đều cho đệ ăn một viên, thế là không đắng nữa."
Cậu bé dùng bàn tay nhỏ mũm mĩm nhón lấy một viên kẹo hạt thông, như dâng bảo bối nhét vào miệng Tiêu Yến Phi, lại nhét một viên vào miệng mình, cười tít mắt.
"Ngọt không tỷ?" Cậu bé nghiêng khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn Tiêu Yến Phi, đôi mắt to tròn, hàng mi đen dài chớp chớp.
"Ngọt." Tiêu Yến Phi ngậm kẹo, khô khốc nói, cổ họng vì sốt nên có chút bỏng rát.
Giọng nói phát ra như chim hoàng oanh hót trong thung lũng, chỉ là hơi mang theo vài phần khàn khàn khi bị bệnh, giọng nói này rất xa lạ.
Tiêu Diệp đắc ý ưỡn ngực nhỏ lên: "Đây là kẹo hạt thông của Đỉnh Thực Ký đấy, đệ đã ăn kẹo hạt thông của rất nhiều tiệm rồi, thích nhất... Chính là của tiệm này."
Trong lúc nói chuyện, cậu bé thở hắt ra một hơi dài, bàn tay nhỏ xoa xoa lồng ngực đang phập phồng không ngừng.
Tiêu Yến Phi cảm thấy trạng thái của Tiêu Diệp có chút không đúng, cậu nhóc sau khi ngồi xuống đây, hơi thở chẳng những không dịu lại mà ngược lại càng lúc càng dồn dập, sắc mặt cũng có phần trắng bệch.
"Mau nhả kẹo ra." Tiêu Yến Phi vội vàng nói, lo lắng Tiêu Diệp sẽ bị nghẹn kẹo.
Tiêu Diệp cảm thấy tức ngực, ngoan ngoãn nhả kẹo ra, không nỡ chu miệng: "Nhị tỷ, chỗ tỷ ngột ngạt quá... Đệ đi mở cửa sổ."
Cậu bé nhảy xuống khỏi giường, nhưng dưới chân mềm nhũn, ngã ngồi xuống đất loạng choạng, khẽ thốt lên một tiếng "Ui da", tiện tay làm rơi cả giấy dầu gói kẹo hạt thông xuống đất.
Hơi thở của Tiêu Diệp càng lúc càng dồn dập, tiếng thở dốc rõ rệt, hai tay bấu chặt lấy cổ họng, lồng ngực phập phồng dữ dội, thân hình nhỏ bé run rẩy như cầy sấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


