Bữa cơm tối đón tiếp này Tần Sương không ăn được bao nhiêu.
Quả thực mùi vị có chút khó nuốt.
Một người đã quen ăn sơn hào hải vị, lại vừa được nếm tay nghề nấu nướng của Viên Viên, giờ quay sang ăn mấy món nấu nướng nguyên thủy đơn sơ này quả thực có phần nuốt không trôi.
Thế nhưng cô không quen chứ những người khác lại ăn rất nhiều.
Dù sao vào thời buổi này, được ăn một miếng thịt là chuyện khó khăn biết nhường nào.
Khi đồ ăn trên bàn đã được càn quét sạch sẽ, còn chưa kịp dọn dẹp thì Đại đội trưởng đã tìm tới tận cửa.
“Ai chà mọi người đang liên hoan đấy à?”
“Nếu đã đông đủ ở đây thì vừa vặn để tôi giới thiệu luôn một thanh niên trí thức mới tới, là người bị sót lại từ hôm qua ở trên huyện.”
Đoạn ông quay đầu nói với người đứng phía sau: “Đồng chí Hoắc, người bên này đều ở đây cả rồi, cậu vào chào hỏi một tiếng đi.”
Hoắc Đình Xuyên bước vào trong sân, nhìn đám đông trước mắt, dáng vẻ cà lơ phất phơ cất lời: “Tôi tên Hoắc Đình Xuyên, đến từ Bắc Kinh, năm nay 18 tuổi, rất vui được làm quen với mọi người.”
Tần Sương quan sát cậu ta, luôn có cảm giác gương mặt này trông có nét quen thuộc, nhưng nhất thời lại không nhớ ra nổi.
Có điều bất kể là ai thì đối với cô cũng chỉ là người qua đường mà thôi.
Đã không nhớ ra thì chẳng buồn nghĩ nữa.
Bên này Đại đội trưởng đưa người tới nơi xong, trước khi rời đi liền dặn dò: “Ôn Tuyền, người giao cho cậu đấy, quy củ thế nào cậu cứ nói lại với cậu ấy là được.”
Ôn Tuyền: “Vâng, cháu biết rồi ạ.”
Hoắc Đình Xuyên đánh giá khoảng sân nhỏ tồi tàn rách nát này, tâm trạng có phần bực bội.
Nếu không phải vì anh trai cứ bắt cậu ta phải vào quân đội, mẹ lại lôi kéo đi xem mắt liên miên thì cậu ta đã chẳng lén lút trốn xuống nông thôn thế này.
Bây giờ tới nơi rồi, nhìn thấy căn nhà rách nát như vậy, tâm trạng tụt dốc không phanh.
Thế nhưng sự xuất hiện của cậu ta lại khiến đôi mắt của mấy nữ thanh niên trí thức sáng rực lên.
Thầm nghĩ, người đến từ Bắc Kinh, nhìn cách ăn mặc là biết ngay điều kiện gia đình vô cùng khá giả.
Ngay lập tức, đã có người bắt đầu nảy sinh toan tính trong lòng.
Tần Sương thu hết mọi biểu cảm của bọn họ vào mắt, thầm nghĩ cái điểm thanh niên trí thức này càng lúc càng thú vị rồi đây.
Đoạn cô đứng dậy nói: “Đội trưởng Ôn, trời tối rồi, chúng tôi phải về đây, hẹn sáng mai gặp lại.”
“À được, tạm biệt.”
Dư Viên Viên thấy cô đứng dậy cũng vội vàng cùng Mục Nghiệp Kiêu đứng lên cáo từ.
Ba người đi lướt qua Hoắc Đình Xuyên, không thèm nhìn thêm lấy một cái, cứ thế tiêu sái rời đi.
Chỉ có Hoắc Đình Xuyên là tò mò hỏi: “Mấy cô ấy không phải thanh niên trí thức à? Sao không ở lại đây?”
Tống Diễm Mai nghe thấy câu này liền nói mát ngay: “Người ta có tiền, hôm qua vừa tới đã vung tiền mua đứt cả căn nhà rồi, thế nên người ta biết hưởng thụ hơn chúng tôi nhiều.”
Hoắc Đình Xuyên cau mày, cô gái này sao mở mồm ra là giọng điệu cứ chua ngoa quái đản thế nhỉ.
Cậu ta liền quay sang hỏi thẳng Ôn Tuyền: “Nếu tôi cũng muốn ra ngoài ở riêng thì phải tìm ai?”
“Tìm Đại đội trưởng, cậu muốn tự xây nhà, mua nhà hay thuê nhà đều được cả.”
“Ừm, tôi biết rồi, tối nay tôi ngủ ở đâu, dẫn tôi đi đi.”
Hoắc Đình Xuyên từ nhỏ đã lớn lên trong đại viện, loại con gái nào mà chưa từng thấy qua.
Nhìn đám người xiêu xiêu vẹo vẹo trong sân, cậu ta thầm nghĩ tiểu gia đây đâu phải loại để các cô tùy tiện tơ tưởng.
Tống Diễm Mai thấy người ta chẳng thèm đoái hoài gì tới mình, tức tối sầm mặt quay phắt về phòng.
Còn về phía Tần Sương, con đường về nhà lúc này tối đen như mực.
Nếu không nhờ có ánh trăng khá sáng soi đường thì đúng là phải mò mẫm trong bóng tối mà đi thật.
Suốt dọc đường, Dư Viên Viên ôm chặt lấy cánh tay Mục Nghiệp Kiêu, run lẩy bẩy như cầy sấy.
Chỉ có Tần Sương là vô cùng điềm tĩnh.
Thuận lợi về tới nhà, Tần Sương liền muốn đun nước, cô muốn tắm rửa sạch sẽ rồi mới ngủ, dù sao ngày mai đã phải đi làm rồi, tối nay nói gì thì nói cũng phải nghỉ ngơi cho thật tốt.
Dư Viên Viên thấy cô định nhóm lửa liền vội vàng giành lấy: “Việc này cứ để tôi lo, vừa hay tôi với Kiêu Kiêu cũng muốn tắm.”
“Được, vậy tôi ra giếng múc thêm ít nước, đợi lần sau có dịp lên thị trấn mua cái vại nước lớn về là được.”
“Ừm, tôi cũng nghĩ thế.”
Ba người tắm nước nóng xong xuôi liền đi ngủ sớm.
...
Lúc này tại Bắc Kinh.
Hoắc Đình Châu vừa hoàn thành công việc trở về nhà liền bị mẹ mình cằn nhằn mắng vốn: “Con còn biết đường về cơ à, thằng em trai quý hóa của con lén lút trốn xuống nông thôn rồi đấy, mẹ sắp tức chết đi được rồi đây này.”
“Mẹ chẳng qua chỉ bảo nó đi xem mắt thôi mà, có cần phải sợ tới mức trốn chui trốn lủi thế không?”
“Còn cả con nữa, 22 tuổi đầu rồi mà không chịu tìm đối tượng, không chịu kết hôn, em trai con toàn học theo thói xấu của con đấy.”
“Thật là muốn làm mẹ tức chết mà.”
Hoắc Đình Châu không ngờ đứa em trai phản nghịch của mình, bảo đi bộ đội thì không chịu đi, thế mà vừa nghe tới xem mắt đã sợ tới mức bỏ trốn mất tăm.
Nhưng xuống nông thôn cũng tốt, với cái tính nết của cậu ta thì phải chịu chút khổ cực mới ngoan ngoãn ra được.
Hơn nữa với thân phận của gia đình họ, có người sẵn sàng xuống nông thôn xây dựng đất nước cũng là chuyện tốt, con trai thì chỉ cần không chết là được.
Chỉ có đứa em trai không có não này của anh mới nhất quyết đòi đi nếm trải nỗi khổ trần gian mà thôi.
Đoạn anh thản nhiên nói: “Nó thích đi thì cứ để nó đi, chẳng phải còn có em gái ở nhà bầu bạn với mẹ sao? Với lại mẹ đừng gửi tiền phiếu cho nó, đã có bản lĩnh bỏ trốn thì chắc chắn phải có bản lĩnh tự nuôi sống bản thân.”
Đường Mẫn tức giận lườm cậu con trai cả một cái: “Dù không cho tiền phiếu thì quần áo bông dày với chăn bông cũng phải gửi qua chứ, lỡ chết cóng ở bên đó thì tính sao, đúng là kiếp trước mẹ nợ hai đứa con mà.”
“Đưa địa chỉ cho con, lát nữa con gửi đồ qua cho nó, đảm bảo không để nó chết được đâu.”
“Xì, con mau ngậm cái miệng lại đi!”
Hoắc Đình Châu thấy mẹ mình tính khí vẫn nóng nảy như vậy, chẳng hiểu bố anh bao năm qua chịu đựng kiểu gì.
Thật sự thấy đồng cảm cho bố anh quá.
Đường Mẫn tìm được tờ địa chỉ liền ném thẳng cho Hoắc Đình Châu: “Đừng có mà quên đấy, sắp sang tiết trời tháng 9 rồi, nếu con không có thời gian thì bảo mẹ, mẹ đích thân chạy một chuyến cũng được.”
“Con biết rồi.”
Hoắc Đình Châu lúc này chẳng còn tâm trí đâu mà nghe mẹ cằn nhằn nữa, bởi vì anh đang nhìn chằm chằm vào tờ địa chỉ đến xuất thần.
Thật sự là nơi em trai anh đến lại cùng một đại đội với cô gái mà anh đang tìm kiếm bấy lâu nay.
Xem ra đợt hàng cứu trợ này không thể gửi bưu điện được rồi, anh phải đích thân đi một chuyến mới xong.
Nghĩ đoạn, vừa hay đám lính của anh cũng sắp đến đợt huấn luyện dã ngoại mùa thu.
Đã trùng hợp đến thế thì địa điểm lần này chọn chỗ của em trai là được rồi.
*Cô bé à, xem lần này em chạy đằng nào cho thoát...*
...
Ngày hôm sau, cùng với tiếng loa phát thanh vang lên inh ỏi, Tần Sương lập tức mở choàng mắt.
Thực sự là cái âm thanh này muốn không tỉnh cũng không được, nó đinh tai nhức óc vô cùng.
Ngay cả Dư Viên Viên và Mục Nghiệp Kiêu cũng bị giật bắn mình tỉnh giấc.
Tần Sương ngáp một cái, lấy phích nước ấm ra, dùng chỗ nước nóng còn lại từ tối qua để bắt đầu rửa mặt súc miệng.
Dư Viên Viên và Mục Nghiệp Kiêu không mang theo phích nước, thế nên cả ba người dùng chung một phích để đánh răng rửa mặt.
Mục Nghiệp Kiêu nhìn đồng hồ trên tay mới hơn bốn giờ rưỡi, lầm bầm: “Sao mà sớm thế chứ, tôi còn chưa ngủ đã mắt nữa.”
“Tôi cũng buồn ngủ chết đi được, sáng nay ăn gì đây? Đợi tiếng loa phát thanh thứ hai vang lên là phải ra ngoài rồi.”
Tần Sương nhổ bọt kem đánh răng trong miệng ra rồi bảo: “Cái gì nhanh thì ăn cái đó, với lại hai người đều mặc áo dài tay vào, đội mũ đeo găng tay, nếu có khăn lụa thì quấn kín mặt lại luôn, tôi đi thay quần áo trước đây.”
“Đúng rồi, đun thêm một nồi nước sôi, lát nữa mang theo đi làm.”
Dư Viên Viên rửa mặt xong liền bắt đầu nhóm lửa nấu cháo, Mục Nghiệp Kiêu phụ việc nhào bột làm bánh nướng.
Chỉ có Tần Sương nhân lúc sáng sớm trời còn mát mẻ liền chạy ra chân núi sau nhà rèn luyện thân thể và nhặt thêm củi khô.
Thế nhưng bất kể người khác nói gì, Tần Sương đều hoàn toàn ngó lơ.
Miễn sao bảo vệ tốt bản thân, không bị cháy nắng, không bị cành cây cào xước là được.
Còn người khác thích nói gì thì tùy họ.
Kẻ nào dám lắm mồm nói nhảm, cô không ngại hoạt động gân cốt một chút đâu...
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)