Đại đội trưởng nhìn thời gian thấy hòm hòm rồi liền cất giọng hô lớn: “Còn ai chưa tới nữa không?”
“Thanh niên trí thức mới ngoại trừ đồng chí Hoắc hôm qua ra thì đã tới đủ hết chưa?”
Ôn Tuyền nhìn lướt qua một lượt rồi đáp: “Báo cáo Đại đội trưởng, đến đủ cả rồi ạ, không có ai đi muộn.”
Vốn dĩ Tống Diễm Mai không tài nào dậy nổi, nhưng từ sáng sớm cả cái sân đã ồn ào inh ỏi, cô ta có muốn nằm nướng thêm cũng chẳng được.
Đại đội trưởng thấy mọi người đều đã có mặt đông đủ, sắc mặt bấy giờ mới dịu đi đôi chút.
Trước đây từng có thanh niên trí thức ngay ngày đầu tiên đi làm đã đi muộn, nằm ườn ở nhà ngủ nướng.
May mà đợt thanh niên trí thức lần này còn biết điều.
Nếu đã đủ cả thì bắt đầu làm việc thôi, những người mới tới đứng sang bên này để tôi phân công công việc.
Sau đó, Đại đội trưởng để những người thạo việc trong làng mỗi người dẫn theo một thanh niên trí thức mới.
Lúc này Tần Sương bước lên phía trước nói: “Chú đội trưởng, chú xem có thể sắp xếp cho Dư Viên Viên đi cắt cỏ heo được không ạ? Thể trạng cậu ấy yếu ớt, cháu sợ việc đồng áng làm chẳng được bao nhiêu lại làm chậm trễ tiến độ của cả đội, đằng nào con bé không bị chết đói là được rồi, trăm sự nhờ chú ạ!”
Khóe miệng Đại đội trưởng giật giật liên hồi, lời này nói nghe hay thật đấy, một ngày 3 điểm công mà đòi ăn no sao?
Thế nhưng nhìn qua là biết điều kiện gia đình của mấy đứa nhỏ này rất tốt.
Dù sao bản thân người ta tự nguyện đồng ý là được rồi.
Đoạn ông nói: “Các cháu nghĩ kỹ rồi đấy nhé, cắt cỏ heo một ngày chỉ được có ba điểm công thôi.”
Dư Viên Viên nghe vậy liền vội vàng cam đoan: “Cháu nghĩ kỹ rồi ạ, cháu có thể cắt xong phần cỏ heo được giao là tạ ơn trời đất lắm rồi.”
“Được rồi, vậy để thằng Thiết Đản nhà chú dẫn cháu đi cắt cỏ heo.”
“Cháu cảm ơn chú đội trưởng ạ.”
Tần Sương thấy mọi chuyện đã giải quyết xong liền dặn dò Dư Viên Viên: “Không được đi một mình tách lẻ ra đâu đấy, biết chưa? Nếu có ai bắt nạt thì cứ chạy đi tìm tôi, chị đây đảm bảo sẽ báo thù cho cậu.”
“Tôi biết rồi, tôi sẽ tự bảo vệ bản thân thật tốt.”
Sau đó, Tần Sương và Mục Nghiệp Kiêu nhận nông cụ rồi ra đồng làm việc.
Bây giờ là tháng 8, còn hơn một tháng nữa mới bước vào vụ mùa thu hoạch bận rộn.
Khoảng thời gian này, chỉ cần ngoài đồng chưa tới vụ gặt, Đại đội trưởng sẽ dẫn mọi người đi khai hoang vỡ đất.
Tần Sương theo đoàn người đi tới một bãi đất hoang, phóng tầm mắt nhìn ra xa, bát ngát không thấy điểm dừng.
Đoạn cô quay sang hỏi người thím đang phụ trách kèm cặp mình: “Thím ơi, nếu làm xong việc sớm thì có được về sớm không ạ?”
Lữ Tú thấy cô bé nói năng giọng điệu lớn lối như vậy liền bật cười bảo: “10 điểm công là mức trần rồi, nếu cháu có thể hoàn thành trước nhiệm vụ được giao thì đúng là có thể về sớm thật.”
“Được ạ vậy cháu đi làm đây.”
Tần Sương đeo găng tay cẩn thận, vung cuốc lên, bổ thoăn thoắt xuống nền đất cứng.
Mọi người đang làm việc xung quanh chẳng ai ngờ nổi sức lực của cô thanh niên trí thức mới này lại lớn đến thế.
Mấy nam đồng chí bọn họ cuốc một nhát xuống đất cũng phải tốn không ít sức lực.
Kết quả nhìn người ta khai hoang vỡ đất cứ nhẹ tênh như đi chơi vậy.
Đặc biệt là thím Lữ vừa nãy còn đang định bụng xem trò cười, lúc này há hốc mồm kinh ngạc.
Chuyện này... mẹ kiếp nó đúng là quá mức vô lý!
Lúc Đại đội trưởng đi tuần tra ngang qua, liền nhìn thấy Tần Sương một mình một cựa bỏ xa tất cả mọi người, khối lượng công việc cô làm đã bằng người khác cày cuốc cả tiếng đồng hồ.
Chuyện này...
“Tình hình thế này là sao? Đều là do con bé đó làm hết đấy à?”
“Đại đội trưởng, con bé này là quái vật từ đâu chui ra thế không biết, chúng tôi vừa mới bắt đầu mà nó đã cuốc được gần 20 mét rồi kìa.”
“Chứ còn gì nữa, ông nhìn độ sâu của lớp đất nó cuốc lên xem, sức lực này quá khủng khiếp rồi.”
Đại đội trưởng đưa tay che miệng, khẽ hắng giọng một tiếng.
“Người ta sức dài vai rộng, lại chẳng ăn hột cơm nào của nhà các người, còn không mau lo làm việc đi! Tôi đoán chừng việc của cả ngày hôm nay, con bé đó chỉ cần một buổi sáng là cuốc xong hết rồi đấy.”
“Haizz... Chúng tôi làm việc ngay đây.”
Tần Sương cắm cúi làm việc, hoàn toàn không hề hay biết những lời bàn tán sau lưng mình.
Dù sao lúc này cô chỉ muốn nhanh chóng làm xong việc để còn lên núi sau bắt gà rừng.
Một ngày không có miếng thịt nào vào bụng là cả người cô lại bứt rứt khó chịu.
Còn Mục Nghiệp Kiêu đứng cách đó không xa, thấy đại lão đỉnh chóp như vậy thì cả người cũng tràn trề động lực.
May mà bình thường ở nhà cô ấy cũng chịu khó rèn luyện thân thể nên khi làm việc chân tay cũng không đến mức quá yếu ớt mềm oặt.
Đại đội trưởng quan sát mấy thanh niên trí thức mới tới một lượt, bấy giờ mới phát hiện, ngoại trừ hai cô bé làm việc coi như tạm được ra thì mấy đứa còn lại quả thực quá mức vô dụng.
Đặc biệt là đám nam đồng chí còn chẳng bằng nổi mấy đứa con gái đang cặm cụi cuốc đất, nhìn mà phát ngán.
Nói tới người làm ông đau đầu nhất thì vẫn là cô thanh niên trí thức họ Tống kia, đúng chuẩn là một kẻ vô tích sự.
Cuốc không biết cầm đã đành, đến cả một tấc đất cũng cuốc không nổi.
Khi mặt trời dần nhô cao trên đỉnh đầu, Tần Sương cũng bắt đầu mồ hôi nhễ nhại.
Tiết trời tháng 8 quả thực nắng gắt vô cùng.
Mở nắp bình nước mang theo bên mình, uống ừng ực mấy ngụm lớn, nhìn khối lượng nhiệm vụ còn lại chẳng đáng là bao, cô lập tức vung cuốc tiếp tục làm việc.
Đám người phía sau đã hoàn toàn chết lặng từ lâu.
Dù tốc độ của bọn họ có nhanh đến đâu cũng không thể nào bì kịp với con yêu nghiệt Tần Sương này được.
Cuối cùng, khi tiếng loa phát thanh báo tan ca buổi sáng còn chưa kịp vang lên thì Tần Sương đã hoàn thành xong toàn bộ công việc của cả một ngày.
Cô gọi người chấm công tới, sau khi kiểm tra kỹ lưỡng và ghi nhận đủ 10 điểm công, cô liền tiêu sái cất bước rời khỏi cánh đồng.
Còn ở một góc khác, Dư Viên Viên vẫn đang chật vật chiến đấu với đống cỏ heo, hoàn toàn không hay biết đại lão đang sải bước đi về phía mình.
Lúc này cô ấy thật sự vô cùng vui sướng vì đã nghe theo lời của đại lão, bằng không nếu bị tống ra đồng làm việc thì chẳng biết chừng giờ này đang ngồi khóc tu tu ở xó nào rồi.
Tần Sương bước vào trong rừng cây liền tháo chiếc mũ rơm trên đầu xuống.
Vừa quạt gió cho mát, vừa đưa mắt tìm kiếm cái đứa hay mít ướt nhà mình.
Mãi tới khi nhìn thấy một đám trẻ con túm tụm lại một chỗ, cô mới biết bọn họ đang cắt cỏ heo ở đâu.
“Viên Viên, tôi tới rồi đây, tình hình bên cậu thế nào rồi?”
Dư Viên Viên nhìn thấy Tần Sương liền mừng rỡ reo lên: “Sương Sương, tôi đã cắt xong một gùi rồi này!”
“Chà, Viên Viên nhà chúng ta giỏi quá ta. Cậu cứ ở đây cắt tiếp đi, tôi vào sâu trong rừng bắt cho cậu con gà rừng, lát nữa tôi quay lại ngay.”
“Được, vậy cậu đi cẩn thận nhé.”
Tần Sương thấy xung quanh không có nguy hiểm gì liền nhanh chóng chạy tọt vào trong rừng cây.
Kiếp trước để rèn luyện kỹ năng sinh tồn nơi hoang dã, cô đã từng sống trọn vẹn một tháng trong rừng rậm Amazon.
Ai mà ngờ được, vừa mở mắt ra lần nữa lại xuyên không tới cái thời đại lạc hậu nghèo nàn này.
Nhưng ở đây không có những màn đấu đá tranh giành quyền lực, không có những âm mưu lừa lọc xảo quyệt.
Ngoại trừ việc không có ông già ở bên cạnh ra thì cô vẫn vô cùng yêu thích cuộc sống này.
Sau một hồi quậy cho gà bay chó sủa trong núi, Tần Sương đã nhanh chóng tóm gọn được hai con gà rừng và một con thỏ rừng.
Cô thầm nghĩ nếu có thể mang đi bán lấy tiền thì tốt biết mấy.
Xem ra lần tới lên thị trấn, cô phải đi thám thính xem chợ đen ở đây hoạt động ra sao.
Biết đâu chừng nào đó săn được lợn rừng các thứ, cô cũng có nơi để tiêu thụ chiến lợi phẩm.
Nhìn đồng hồ thấy sắp tới buổi trưa, cô tiện tay nhặt một bó củi khô rồi nhanh chóng rảo bước xuống núi.
Dư Viên Viên cuối cùng cũng chật vật cắt đầy hai gùi cỏ heo, coi như hoàn thành xong nhiệm vụ của buổi sáng.
May mà cô có đeo găng tay cẩn thận, bằng không giờ này đôi bàn tay đã đỏ rát rộp lên hết rồi.
Nhìn thấy Tần Sương mang chiến lợi phẩm trở về nhanh như vậy, Dư Viên Viên lập tức cảm thấy mọi mệt mỏi đều tan biến sạch sẽ.
Cô cười tươi rói nói: “Cậu về nhà trước đi, tôi đi giao nộp cỏ heo xong là về ngay.”
“Được, tôi về nhà đun nước trước, lát nữa cậu vào bếp trổ tài nhé.”
“Tuân lệnh!”
Tần Sương né tránh những chỗ đông người, rất nhanh đã về tới nhà.
Nhìn bức tường bao quanh sân đã thay đổi diện mạo, cô biết ngay là do Đại đội trưởng đã cho người tới xây giúp vào buổi sáng.
Lúc này không thấy bóng người nào, chắc hẳn đều đã về nhà ăn cơm trưa cả rồi.
Đoạn cô lấy chìa khóa mở cửa phòng, quẳng đống chiến lợi phẩm vào một góc trong gian bếp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)