Tối nay người ở điểm thanh niên trí thức tụ tập đông đủ lạ thường, ngay cả những người đã gả đi hay lấy vợ trong làng cũng đều có mặt.
Mà sở dĩ tối nay đông đủ như vậy là vì bọn họ nghe nói, thanh niên trí thức mới tới hôm qua vừa đến nơi đã vung 200 đồng ra mua đứt một căn nhà.
Cho nên ai nấy đều muốn xem thử rốt cuộc là thần thánh phương nào.
Thêm vào đó, bọn họ đều là thanh niên trí thức, dù tới khi nào thì vẫn thuộc về một tập thể.
Trong bếp, mấy nữ thanh niên trí thức đang bận rộn nấu nướng.
Bởi vì hôm nay có cả thịt gà lẫn thịt heo.
Đương nhiên, nếu không phải vì có buổi liên hoan hôm nay thì chắc đám người này còn lâu mới được ăn miếng thịt.
Dù vậy thì đây vẫn là do mấy người cùng nhau gom góp phiếu thịt lại mới có được.
Chỉ là không biết, món thịt kho này người ta ăn xong liệu có ghi nhận tấm lòng hay không.
Lý Chiêu Đệ vì là người mới đến nên lúc này cũng đang phụ giúp các thanh niên trí thức cũ làm việc.
Chỉ có Tống Diễm Mai là ngồi trong phòng như một bà tổ cô.
Đương nhiên những thanh niên trí thức cũ cũng chẳng ai thèm để ý đến cô ta.
Chỉ cần không tự vác xác đi tìm chết thì bọn họ cũng chẳng muốn rước thêm phiền phức vào người.
Khi Tần Sương cùng hai cô bạn tới điểm thanh niên trí thức, thấy mọi người đều đang bận rộn, cô liền khẽ hắng giọng một tiếng.
Mục Nghiệp Kiêu liền cất chất giọng sang sảng: “Chào mọi người, chúng tôi tới rồi đây. Đây là chút lòng thành của chúng tôi mang tới góp thêm món ăn, làm phiền các anh các chị tiếp đón rồi.”
Các nam thanh niên trí thức trong sân thấy người mới tới liền bắt đầu đánh giá dung mạo của mấy người.
Phải công nhận ba người này quả thực ai nấy đều vô cùng xinh đẹp.
Chỉ có điều cô gái vừa lên tiếng kia, vóc dáng còn vạm vỡ cường tráng hơn cả cánh đàn ông bọn họ.
Đúng là uổng phí một gương mặt thanh tú, cánh mày râu bọn họ xin phép gánh không nổi.
Tần Sương phớt lờ những ánh mắt dò xét kia, thản nhiên tìm một chiếc ghế đẩu rồi ngồi xuống.
Cô tới đây là để hóng chuyện xem kịch chứ không phải để người khác coi mình như trò hề.
Hơn nữa, mấy thanh niên trí thức cũ này ngoại trừ ánh mắt của hai gã có chút không đứng đắn ra thì những người khác nhìn chung vẫn có thể tiếp xúc được.
Đương nhiên, nếu kẻ nào không có mắt mà dám kiếm chuyện, nắm đấm của cô cũng không ngại giúp bọn chúng nắn lại xương cốt đâu.
Dư Viên Viên thấy đại lão ngồi xuống rồi, bản thân cũng tìm một cái ghế ngồi sát ngay bên cạnh cô.
Cô ấy chỉ là một con cừu nhỏ, tuyệt đối không thể để bầy sói này nhắm trúng được, cô ấy sợ lắm!
Lúc này, Tống Diễm Mai nghe thấy tiếng động liền bước từ trong phòng ra, giọng điệu đậm mùi trà xanh: “Ai da, đây chẳng phải là đại tiểu thư nhà địa chủ sao? Sao lại rảnh rỗi ghé qua điểm thanh niên trí thức để ăn cơm rau dưa đạm bạc của chúng tôi thế này?”
Hai chữ “địa chủ” vừa thốt ra, sắc mặt của cả sân người đều lập tức biến đổi.
Thời buổi này ai mà chẳng biết, hai chữ “địa chủ” tuyệt đối không phải lời hay ý đẹp gì.
Mọi người còn chưa kịp phản ứng lại thì Tần Sương đã dịch chuyển tức thời tới trước mặt cô ta.
“Bốp!” Một cái tát như trời giáng vung thẳng vào mặt.
“Không biết nói năng tử tế thì câm miệng lại, tao không ngại nhổ sạch răng của mày để mày khỏi phải ăn cơm nữa đâu!”
Tống Diễm Mai ôm một bên mặt sưng vù, không thể tin nổi trừng mắt nhìn đối phương: “Cô... Cô dám đánh tôi?”
Gương mặt Tần Sương lạnh như sương giá: “Đánh chính là cái loại phun phân đầy mồm như mày đấy.”
“Trước khi xuống nông thôn, tôi bán công việc, bán nhà cửa, tới đây mua cho mình một mái nhà mới thì làm sao?”
“Mày đỏ mắt ghen tị thì tự bỏ tiền ra mà mua một căn, chẳng ai cản mày cả.”
“Nhưng nếu mày dám vô cớ kiếm chuyện thì đừng trách tao tát rách mặt mày.” Nói xong cô còn giơ nắm đấm lên khoa chân múa tay đe dọa.
“Hu hu hu... Cô bắt nạt người khác, tôi phải đi báo với Đại đội trưởng là cô đánh tôi!”
Mọi người nhìn Tống Diễm Mai bị ăn đòn, không một ai thèm đứng ra nói giúp cô ta lấy một lời.
Thực sự là cái cô này đầu óc có vấn đề nặng.
Người ta có tiền thì vướng víu gì tới cô ta chứ? Đã thế mở mồm ra là chụp mũ đại tiểu thư nhà địa chủ, không đánh cô ta thì đánh ai?
Tống Diễm Mai thấy bản thân đã đáng thương tới mức này rồi mà không có lấy một người đứng ra bênh vực mình. Quá ức hiếp người rồi...
Thế là cô ta ôm mặt vừa khóc vừa quay người chạy biến vào trong phòng.
Còn Tần Sương thì thong thả quay lại chiếc ghế ban nãy ngồi xuống, trông như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
Chỉ có mấy nam thanh niên trí thức là thầm nhủ trong lòng, người phụ nữ này tuyệt đối không dễ chọc vào.
Không nói nhiều lời thừa thãi, xông lên là đập luôn.
Ngay cả mấy nữ thanh niên trí thức đứng xem náo nhiệt ở cửa bếp nãy giờ cũng lộ vẻ kinh ngạc.
Không ngờ người ta chẳng những có tiền mà còn có cả thân thủ, sau này nếu kẻ nào không có mắt mà đụng phải cô thì hay ho rồi đây.
Dù sao trong làng cũng có mấy tên lưu manh chuyên đi gây sự.
Khi cơm tối nấu xong thì trời cũng đã nhá nhem tối.
Mấy thanh niên trí thức thắp hai ngọn đèn dầu, bấy giờ mới bắt đầu vào bữa ăn tối.
Ôn Tuyền thấy mọi người đã đông đủ mới cất lời: “Hôm nay hoan nghênh những người mới tới gia nhập. Tuy rằng chúng ta đến từ khắp bốn phương trời, chưa có tình bạn, cũng chẳng có tình thân, thế nhưng chúng ta có một điểm chung duy nhất, đó là đều mang danh thanh niên trí thức.”
“Tôi hy vọng, bất kể bản thân mỗi người suy tính cho mình ra sao, tính toán chi li thế nào, tôi chỉ muốn nói một điều chúng ta là một tập thể, một người vinh thì cả đoàn cùng vinh, một người nhục thì cả đoàn cùng nhục. Nếu có ai làm ảnh hưởng thanh danh của thanh niên trí thức, đừng trách mọi người cô lập người đó.”
“Ngoài ra, tôi không mong muốn có ai vô cớ kiếm chuyện, bởi vì mỗi người chúng ta đi làm hàng ngày đã rất mệt mỏi rồi. Nếu có ai ở điểm thanh niên trí thức thấy không quen, các đồng chí hoàn toàn có thể ra ngoài thuê nhà hoặc bỏ tiền mua nhà, đó đều là tự do của các đồng chí.”
“Được rồi, những điều tôi muốn nói chỉ có bấy nhiêu thôi, mong mọi người đoàn kết một lòng, cùng nhau phấn đấu để sớm ngày được trở về thành phố.”
Ôn Tuyền dứt lời, mọi người cũng rất nhiệt tình vỗ tay hưởng ứng.
Tiếp theo là màn tự giới thiệu của từng người.
“Chào mọi người, tôi là thanh niên trí thức cũ tên Phạm Vĩ, 24 tuổi, xuống nông thôn được 5 năm rồi.”
“Chào mọi người, tôi tên Đường Gia Huy, 22 tuổi, xuống nông thôn được 4 năm.”
“Chào mọi người, tôi tên Lăng Tuyết, 20 tuổi, xuống nông thôn được 2 năm.”
...
Theo lượt giới thiệu của từng người, chẳng mấy chốc đã đến phiên Tần Sương.
“Chào mọi người, tôi tên Tần Sương, trẻ mồ côi, 16 tuổi, sở thích là đánh nhau. Ai thích giao lưu tỉ thí thì cứ tìm tôi bất cứ lúc nào.”
Mọi người nghe xong màn tự giới thiệu này thì câm nín hoàn toàn.
Sở thích cũng không cần phải nói thẳng tuột ra như thế đâu chứ.
Dù sao cũng chẳng ai dám đi trêu chọc cô đâu.
Dư Viên Viên thấy Tần Sương giới thiệu xong cũng tiếp lời: “Tôi tên Dư Viên Viên, năm nay 17 tuổi.”
“Tôi tên Mục Nghiệp Kiêu, 18 tuổi.”
Đợi mọi người giới thiệu xong xuôi, Dư Viên Viên mới sực nhớ ra, sao không thấy bóng dáng Lý Tĩnh đâu nhỉ?
Con nhỏ đó ở trên tàu hỏa líu lo lải nhải suốt dọc đường, chẳng lẽ căn bản không cùng một đại đội với mình sao?
Nói thật thì lúc này Lý Tĩnh quả đúng là không ở cùng một nơi với cô.
Ả ta cũng là sau khi tới nơi mới phát hiện mình và Dư Viên Viên không được phân về cùng một đại đội.
Lúc này Lý Tĩnh cũng đang vì chuyện đó mà ôm một bụng tức tối.
Bên này đợi mọi người giới thiệu xong xuôi, Ôn Tuyền mới tuyên bố khai tiệc.
Nhìn mấy món thịt ít ỏi trên bàn, Tần Sương thật sự chẳng nỡ đặt đũa gắp.
Xem ra cuộc sống ở nơi này quả thực có phần gian khổ.
May mà bản thân thông minh, dọn thẳng ra ngoài ở, ít nhất tự nấu ăn ngon một chút cũng không bị cả đám người xúm lại nhìn chằm chằm.
Dù thời buổi này thú rừng trên núi ai săn được thì là của người đó, nhưng nếu ngày nào bạn cũng ăn thịt thì đúng là quá phô trương rồi.
Đương nhiên Tần Sương ở cùng hai cô bạn, mỗi lần săn được gà rừng hay thỏ rừng thì ba người vừa vặn ăn hết trong một bữa.
Cho nên, không ở lại điểm thanh niên trí thức là một quyết định hoàn toàn sáng suốt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
