Hạ Tri Nịnh đọc xong lệnh truy nã, sống lưng cô lạnh toát.
Người cô tê dại, cô bị tội phạm truy nã cấp A nhắm trúng rồi!
Phản ứng đầu tiên của Hạ Tri Nịnh là báo cảnh sát.
Cô mở điện thoại, ánh mắt dừng lại ở cái tên "Hạ Tranh" trong lịch sử cuộc gọi, ngón tay khẽ run.
Hạ Tranh là con trai cả của nhà họ Hạ, người anh cả mà cô đã gọi suốt 22 năm. Hạ Tranh từ nước ngoài tu nghiệp trở về, tuổi còn trẻ đã trở thành giáo sư hình sự học, là cố vấn phá án đặc biệt của cục cảnh sát Giang Thành, hưởng đãi ngộ chuyên gia ngoài biên chế.
Cô biết Hạ Tranh vẫn luôn theo dõi vụ án giết người hàng loạt của Chu Tử Phong.
Hạ Tranh có thể phái vệ sĩ nhà họ Hạ đến bảo vệ cô, đồng thời liên hệ trực tiếp với tổ trọng án.
Hạ Tri Nịnh gọi điện cho Hạ Tranh, nhưng lập tức bị ngắt máy.
Ngay sau đó, tin nhắn của Hạ Tranh gửi tới: [Đừng làm phiền tôi nữa!]
[Cô làm sai mà không chịu nhận, tôi sẽ không bao giờ đón cô về nhà họ Hạ đâu!]
Trái tim Hạ Tri Nịnh đau nhói.
Một tháng trước, một cô gái tên Hạ Khinh Khinh mang theo kết quả giám định ADN tìm đến cửa.
Từ nhỏ Hạ Tri Nịnh đã không dám lơ là, lúc nào thần kinh cũng căng như dây đàn để khổ học.
Cô trở thành bác sĩ thú y hàng đầu khi còn rất trẻ, đồng thời chủ trì nghiên cứu loại vắc-xin thú cưng mới của nhà họ Hạ mang tên "Trảo Thuẫn".
Vì vậy, sau khi thiên kim thật trở về, nhà họ Hạ vốn không định đuổi Hạ Tri Nịnh đi.
Cho đến nửa tháng trước, thiên kim thật bị gãy chân phải, nói là do Hạ Tri Nịnh đẩy xuống lầu.
Người nhà họ Hạ giận tím mặt, đến cơ hội giải thích cũng không cho, ngay trong ngày hôm đó anh cả Hạ Tranh đã ném hành lý của Hạ Tri Nịnh ra khỏi cửa lớn.
Hạ Tri Nịnh vừa bất lực vừa lạnh lòng, người nhà họ Hạ không lên mạng sao? Thủ đoạn vu oan giá họa cũ rích thế này mà cũng tin.
Điện thoại bị Hạ Tranh cúp máy, Hạ Tri Nịnh bất lực, nhắn tin báo tin phát hiện tội phạm truy nã cho Hạ Tranh.
Lại phát hiện đối phương đã chặn mình.
Thôi bỏ đi, bây giờ mình nói gì người nhà họ Hạ cũng sẽ không tin, Hạ Tri Nịnh chuyển sang gọi 110 báo cảnh sát.
Điện thoại báo cảnh sát gọi rất lâu mới có người bắt máy.
Trong điện thoại truyền đến giọng nói thân thiết hòa nhã của chị gái cảnh sát: "Xin chào, đây là tổng đài báo cảnh sát 110 thành phố Giang Thành."
"Xin hỏi cô cần giúp đỡ gì không?"
"Xin chào, tôi phát hiện đối tượng nghi là tội phạm truy nã Chu Tử Phong xuất hiện dưới lầu nhà tôi."
"Có vẻ như anh ta đang thăm dò địa điểm trước khi gây án!"
Hạ Tri Nịnh báo địa chỉ nơi ở và số tầng của mình: "Địa chỉ là…"
Đối phương vừa nghe là manh mối liên quan đến tội phạm truy nã cấp A, hiển nhiên cũng vô cùng coi trọng: "Cảm ơn cuộc gọi của cô, chúng tôi sẽ lập tức phản ánh lên cấp trên."
"Cô có thể để lại họ tên và phương thức liên lạc không?"
…
Cúp điện thoại, Hạ Tri Nịnh thở phào nhẹ nhõm, chị gái cảnh sát này cũng thật tận tâm và có trách nhiệm.
Cô nhìn thời gian trên điện thoại, vậy mà cô đã ngủ li bì đến tận sáu giờ chiều.
Sắp tối rồi.
Bụng Hạ Tri Nịnh đói kêu vang, nhưng cô chẳng dám ra ngoài.
Cô tra cứu trên điện thoại thấy tên Chu Tử Phong này gây án không cố định thời gian, ban ngày ban mặt cũng dám giết người vứt xác.
Nếu xui xẻo đụng mặt anh ta, thì chẳng khác nào "hiến mạng".
[Chị gái tốt bụng đừng sợ, bọn em sẽ ở bên cạnh chị.]
Sóc anh cảm nhận được sự bất an của Hạ Tri Nịnh, nó vỗ vỗ móng vuốt nhỏ lên vai cô: [Em đã phái em trai xuống dưới lầu canh gác rồi.]
[Nếu có kẻ xấu đến, em ấy sẽ báo cáo ngay.]
Trái tim của Hạ Tri Nịnh mềm nhũn, cô vậy mà lại được hai chú sóc con bảo vệ.
Cô đút bánh quy cho sóc anh: "Cảm ơn các em!"
Một lát sau, điện thoại của Hạ Tri Nịnh bỗng đổ chuông.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

