Cô nhìn qua, người gọi đến vậy mà là anh cả Hạ Tranh.
Hạ Tri Nịnh vừa bắt máy, đã nghe thấy tiếng gầm thét đầy giận dữ từ đầu dây bên kia:
"Hạ Tri Nịnh, cô giỏi lắm!"
"Tôi không nghe điện thoại của cô, cô liền báo án giả hả?"
"Em không báo án giả, manh mối em nói là thật!" Hạ Tri Nịnh cuống lên.
"Cô biết thừa tôi luôn đau đầu vì vụ án giết người liên hoàn của Chu Tử Phong."
"Nên mới nghĩ ra cái chiêu báo án giả này, muốn bọn tôi lo lắng cho cô, đón cô về chứ gì?"
Hạ Tri Nịnh sững sờ, lòng lạnh toát: "Anh cả, em thật sự không có."
"Sao em có thể lấy chuyện này ra đùa được?"
"Hừ. Đừng gọi tôi là anh cả, cô chỉ là đồ hàng giả chiếm tổ chim khách thôi."
Hạ Tranh càng nói càng tức: "Cô có biết mấy năm nay Khinh Khinh sống khổ sở thế nào ở bên ngoài không?"
"Anh ruột của cô chỉ là một cảnh sát quèn ở đồn cảnh sát vùng sâu vùng xa, lương tháng có ba ngàn."
"Một kẻ khố rách áo ôm như thế, cho Khinh Khinh được bao nhiêu tiền sinh hoạt?"
Nói đến đây anh ta xót xa: "Khinh Khinh lên đại học đã phải đi làm kiếm tiền, không giống cô được nhà họ Hạ cung phụng trong nhung lụa."
Khóe miệng Hạ Tri Nịnh nhếch lên nụ cười khổ, muốn nói lại thôi.
Ít nhất thì Hạ Khinh Khinh rất khỏe mạnh.
Áp lực cao và nhiệm vụ học tập nặng nề của nhà họ Hạ đã khiến cơ thể Hạ Tri Nịnh suy sụp, dần trở thành một con bệnh.
Cô thà có một cơ thể khỏe mạnh, sống cuộc đời bình thường, còn hơn giống như bây giờ, động một chút là sốt cao, ho khan, ngất xỉu.
Hiện tại cô còn chẳng trả nổi tiền thuốc men và dinh dưỡng cho chính mình.
"Nếu cô còn báo tin giả về vụ án nữa thì đừng trách tôi không khách sáo, báo án giả cũng bị tạm giữ hành chính đấy!"
Hạ Tranh vô tình cúp điện thoại.
Hạ Tri Nịnh day day thái dương đang đau như búa bổ, nước mắt tủi thân và phẫn nộ đã trào ra.
Tên ngốc Hạ Tranh này dựa vào đâu mà tước quyền báo cảnh sát của cô chứ.
Cô sắp chết thật rồi!
Một cái đuôi bông xù to đùng bỗng quét qua má Hạ Tri Nịnh.
Hóa ra là Sóc anh dùng cái đuôi lông xù lau nước mắt cho cô.
[Chị ơi, hôm nay đuôi em mới rửa, sạch lắm á! Chị đừng chê nha.]
Hạ Tri Nịnh càng khóc to hơn.
Người cô đối đãi chân thành hơn 20 năm, vậy mà chẳng bằng một chú sóc nhỏ quen chưa đầy 20 ngày.
Giờ phải làm sao đây… Hạ Tranh đúng là cái đồ phá hoại! Trong lúc Hạ Tri Nịnh đang lo lắng tột độ, trong đầu cô bỗng lóe lên một cái tên…
Khoan đã, vẫn còn một người.
Anh trai ruột của Hạ Tri Nịnh, Kỷ Thư Quân, là cảnh sát ở đồn cảnh sát thị trấn cách đây 30km.
Thời gian nhận người thân quá ngắn, Hạ Tri Nịnh và Kỷ Thư Quân còn chưa gặp mặt, chỉ có phương thức liên lạc của anh ấy.
Nhưng Kỷ Thư Quân vừa nghe tin cô bị nhà họ Hạ đuổi đi, đã nhờ người tìm cho cô một căn nhà để tá túc.
Chắc là… người cũng không tệ đâu nhỉ?
Hạ Tri Nịnh thấp thỏm bấm gọi số của anh trai ruột.
Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh.
Hạ Tri Nịnh thăm dò gọi một tiếng: "Anh?"
"Tri Nịnh, sao thế?"
Một giọng nam trong trẻo, mang theo đầy vẻ chính khí vang lên.
Giọng Kỷ Thư Quân có chút ngạc nhiên, dường như bất ngờ khi thấy Hạ Tri Nịnh gọi đến.
Chỉ là chưa đợi Hạ Tri Nịnh trả lời, Kỷ Thư Quân đã hỏi dồn: "Sao giọng em nghe yếu ớt khàn đặc thế kia, bị ốm à?"
Hạ Tri Nịnh không ngờ đối phương lại nhạy bén đến thế, lồng ngực cô chua xót: "Hôm qua em hơi sốt."
Cô vội vàng nói vào chuyện chính: "Anh ơi, em bị tội phạm truy nã cấp A nhắm trúng rồi, anh có thể giúp em không, em vẫn chưa muốn chết…"
Giọng Hạ Tri Nịnh run rẩy, kể lại chuyện vừa xảy ra một lần nữa, giấu đi chi tiết chú sóc báo tin.
"Bọn họ đều không tin em, em thật sự không biết nên tìm ai giúp nữa…"
Hạ Tri Nịnh vốn tưởng Kỷ Thư Quân sẽ còn tra hỏi chi tiết, không ngờ cô vừa nói xong, giọng điệu bên kia đã vô cùng quả quyết…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

