[Có người muốn giết chị!]
Hạ Tri Nịnh nghe thấy câu này, cô bừng tỉnh mở mắt.
Chẳng lẽ tối qua sốt cao quá nên sinh ra ảo giác?
Nhưng giọng nói vừa rồi cô nghe rất rõ, giống như giọng của một bé trai.
Không lẽ cái phòng trọ tồi tàn này của cô có ma?
Hạ Tri Nịnh nhìn ra cửa sổ, hai chú sóc con đang vẫy đuôi trên bệ cửa, đôi mắt nhỏ xíu đảo quanh nhìn Hạ Tri Nịnh.
Thấy Hạ Tri Nịnh tỉnh dậy, hai chú sóc đồng loạt há to miệng, chìa móng vuốt chỉ vào miệng mình.
Hạ Tri Nịnh hiểu ngay, hai nhóc tham ăn này đói bụng rồi.
Cô sống ở tầng hai, ngoài cửa sổ có một cây long não lớn, thỉnh thoảng mấy chú sóc sống trên cây sẽ men theo cành cây nhảy sang bệ cửa sổ phòng cô để xin ăn.
Cô xoa cái đầu đang đau nhức, lấy nhiệt kế đo thử, cơn sốt kéo dài hai ngày cuối cùng cũng lui.
Hạ Tri Nịnh lấy bánh quy ăn sáng ra, đút cho mấy chú sóc trên bệ cửa sổ.
Hai con sóc này một lớn một nhỏ, chắc là hai anh em.
Sóc em ôm lấy miếng bánh quy, lập tức nhét đầy hai bên má.
Nó phát ra tiếng "chít chít": [Cảm ơn chị gái tốt bụng!]
Hạ Tri Nịnh sững sờ tại chỗ, cô ngây người ra.
Tỉnh dậy mạnh quá nên bị ảo giác sao, sóc mà cũng nói tiếng người hả?
Hạ Tri Nịnh tự vỗ vào đầu mình, chẳng lẽ tai cô bị sốt đến hỏng rồi?
Hai chú sóc trước mắt vẫn vừa ăn vừa trò chuyện.
Sóc em trông có vẻ ngây ngô, đúng là một tâm hồn ăn uống: [Anh ơi, bánh quy vị sữa này thơm quá đi!]
Sóc anh có đôi mắt nhỏ sáng như hạt đậu đen, toát lên vẻ lanh lợi: [Nhưng mà hình như chị gái tốt bụng sắp không có cơm ăn rồi, lại còn bị kẻ giết người nhắm trúng nữa.]
[Anh lo cho chị ấy quá.]
[Vậy phải làm sao đây?] Sóc em ngừng nhai, vẻ mặt đầy vẻ ưu sầu: [Chúng ta lại không có cách nào báo cảnh sát…]
Hạ Tri Nịnh nghe đến đây thì đã xác nhận được rồi, cô có thể hiểu tiếng sóc nói!
Vậy câu "Có người muốn giết chị" lúc nãy khiến cô sợ đến mức tỉnh giấc là do sóc nói ra?
Cô vội vàng hỏi: "Sóc nhỏ, có người muốn giết chị sao?"
"Rốt cuộc là chuyện gì thế?"
Miếng bánh quy trong tay hai anh em nhà sóc rơi "bộp" xuống đất.
Sóc em há hốc mồm thành hình chữ O: [Chị… chị nghe hiểu bọn em nói gì sao?]
Hạ Tri Nịnh gật đầu, bản thân cô cũng cảm thấy khó tin: "Sau một trận sốt cao, tự nhiên chị nghe hiểu được các em nói gì."
Tiếng chít chít của loài sóc lọt vào tai cô, tự động biến thành ngôn ngữ có thể hiểu được.
[Tuyệt quá!] Sóc em vội vàng báo tin: [Chị gái tốt bụng ơi, mấy ngày nay luôn có một người đàn ông nửa đêm đến dưới lầu nhà chị để thăm dò đấy.]
Sóc anh bổ sung: [Anh ta đang quan sát căn hộ của chị! Miệng còn lẩm bẩm "tháng này giết thêm một đứa nữa".]
[Mỗi lần chị tắt đèn đi ngủ anh ta mới rời đi!]
Đây là đang điều tra giờ giấc sinh hoạt của cô!
Hạ Tri Nịnh nổi da gà khắp người: "Các em có nhìn rõ anh ta trông thế nào không?"
Sóc anh gãi đầu: [Anh ta trông rất giống người trong tờ áp phích dán trên cây ở công viên.]
[Mấy ông cụ đi dạo nói Anh ta là "Cơm Tôm"!]
Sóc em nuốt nước miếng: [Nghe Cơm Tôm là thấy ngon rồi, chắc anh ta được yêu thích lắm nhỉ?]
[Hình như là người nổi tiếng? Khắp hang cùng ngõ hẻm đều có áp phích của anh ta!]
Hả? Cơm Tôm?
Không lẽ là… sát nhân?
Trong lòng Hạ Tri Nịnh dâng lên dự cảm chẳng lành: "Tờ áp phích đó ở đâu? Trông như thế nào?"
Sóc anh đặt miếng bánh quy xuống: [Chị ơi, hôm qua em dùng móng vuốt cào một tờ xuống, đang để trong tổ!]
[Để em lấy cho chị xem.]
Sóc anh quay lại hốc cây, một lát sau tha một tờ giấy về.
Hạ Tri Nịnh cầm lấy tờ giấy trắng nhăn nhúm rách nát, nhìn một cái mà tối sầm mặt mũi!
Tiêu đề có ba chữ lớn "LỆNH TRUY NÃ" cực kỳ bắt mắt.
Đây đâu phải áp phích người nổi tiếng, mẹ nó đây là lệnh truy nã mà!
"Lệnh truy nã: Chu Tử Phong (Nam, 37 tuổi), tội phạm truy nã cấp A của Bộ Công An, nghi ngờ thực hiện nhiều vụ giết người man rợ, tình tiết phạm tội cực kỳ tàn độc."
…
"Phàm là người cung cấp manh mối hỗ trợ bắt giữ, sẽ nhận được phần thưởng 50 vạn do cơ quan cảnh sát và gia đình nạn nhân cùng treo thưởng."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

