Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Chị, chị mau đưa Lục Xuyên Đình đi đi. Thằng bé vừa gây họa, chị phải về dạy dỗ lại cho tử tế. Phó tổng là đối tác của chúng ta, em sẽ đi cùng anh ấy."
Lục Thanh Dương không chút nể nang đẩy Lục Xuyên Đình ra ngoài. Vốn dĩ hôm nay hắn bị chị gái ép phải trông trẻ, nhưng hắn là người phải đi dạo phố với anh Phó, không thể mang theo cái bóng đèn nhỏ này được.
Lục Thiên Tuyết là một Alpha, cô chẳng cần ngước mắt lên cũng biết Lục Thanh Dương đang toan tính điều gì. Cô gật đầu chào Phó Dục Hàn một tiếng rồi dẫn Lục Xuyên Đình rời đi.
Trước khi đi cô còn nhìn Đoàn Đoàn một cái đầy ẩn ý. Nhận ra ánh mắt dò xét của cô, Phó Dục Hàn khẽ khàng che chắn khuôn mặt đứa trẻ vào trong lòng, âm thầm ngăn cản tầm nhìn đó.
Đợi người đi khuất.
Phó Dục Hàn đưa tay đón lấy đứa bé, nói lời cảm ơn: "Cảm ơn ý tốt của cậu, đưa con cho tôi bế nào. Cậu về trước đi, ở đây không phải công ty nên không cần giữ kẽ đâu."
Ở đây không phải công ty, bọn họ cũng không phải đối tác nên càng không cần phải "đi cùng".
Lục Thanh Dương nghe ra ẩn ý trong lời nói của anh liền lập tức tiu nghỉu, nhưng ngoài mặt hắn không lên tiếng, thái độ trông vẫn còn bướng bỉnh lắm.
Một lát sau, Lục Thanh Dương đột nhiên nhớ ra điều gì đó liền bắt đầu tiếp thị bản thân: "Anh xem anh còn phải đeo túi bỉm sữa lại còn phải bế con, phiền phức biết bao. Để em xách đồ cho anh nhé! Em thường xuyên rèn luyện và chơi thể thao ngoài trời lắm, anh nhìn cơ bắp tay của em này..."
Nói xong hắn định khoe cơ bắp cho Phó Dục Hàn xem, thậm chí còn vén áo lên đắc ý nói: "Em còn có tám múi cơ bụng đấy!"
Phó Dục Hàn đỏ mặt nhìn quanh, thấy vài người đã bắt đầu chú ý đến bên này, anh vội vàng mắng: "Mau bỏ xuống, ở ngoài đường mà ra thể thống gì! Người ta đang nhìn đấy!"
Lục Thanh Dương đành phải bỏ vạt áo xuống, vừa tủi thân nhìn Phó Dục Hàn vừa lầm bầm không phục: "Sao chứ, sao lại không ra thể thống, bọn họ là đang ghen tị với vóc dáng của em thôi. Còn nữa ông đây tập gym là để cho vợ..." ngắm mà!
"Lau nước miếng đi."
Phó Dục Hàn cắt ngang dáng vẻ khoa trương của hắn. Sau khi bị Lục Thanh Dương xen ngang như vậy, Phó Dục Hàn ở chung với hắn lại thấy thoải mái hơn nhiều, thậm chí còn có thể đùa giỡn vài câu.
Lục Thanh Dương chưa kịp phản ứng, đưa mu bàn tay lên quệt miệng lung tung. Đợi đến khi hắn thực sự hoàn hồn, cả người chỉ hận không thể đào cái hố chui xuống đất ngay lập tức.
Có nước miếng thật... Hắn vậy mà lại mất hết mặt mũi trước mặt vợ! Lục Thanh Dương cúi gầm mặt, lập tức rơi vào trạng thái tự kỷ.
Phó Dục Hàn mỉm cười ném túi bỉm sữa cho hắn: "Không phải bảo muốn đi cùng tôi sao? Cầm lấy, mang cả hai món đồ chơi nhỏ kia theo nữa."
"Vâng, vâng ạ. Ơ? Anh Phó đồng ý cho em đi theo rồi sao?" Sự chật vật vừa rồi bị quét sạch, Lục Thanh Dương ưỡn ngực, cả người lại hừng hực khí thế.
Phó Dục Hàn ôm Đoàn Đoàn gật đầu ra hiệu cho hắn đi theo, Lục Thanh Dương vội vàng đuổi kịp.
...
Nhà hàng Cốc Nhã có phong cách bày trí cổ kính, vừa bước vào cửa đã ngửi thấy một mùi thơm nồng nàn.
Đây là nơi Lục Thanh Dương tìm được.
"Anh Phó, để em nói anh nghe, chỗ này là do họ hàng em mở. Trước kia họ mở ở dưới quê, muốn ăn phải chạy hơn ba mươi cây số. Là do em ra sức khuyên nhủ nên họ mới đến đây mở chi nhánh."
"Hơn nữa toàn bộ gà vịt ở đây đều là gà vịt thả vườn nhà nuôi, hương vị tuyệt vời lắm!"
Nhà ông nội Lục Thanh Dương ở Nam Thành. Người Nam Thành có tình yêu đặc biệt với gà, lễ tết nào thịt gà cũng là món ăn không thể thiếu.
Đặc biệt là gà vịt dùng để hầm canh, nếu nói là đồ nhập khẩu thì chẳng ai quan tâm, nhưng nếu bảo là gà vịt thả vườn nhà nuôi thì đắt hàng đến mức cháy kho.
Phó Dục Hàn gật đầu, anh không có yêu cầu gì quá cao về chuyện ăn uống, chỉ cần no bụng là được.
Tuy nhiên hiện tại anh không có tâm trí để nghĩ đến chuyện khác, bởi vì bé con vừa mới đi vệ sinh, anh phải vào toilet giúp nhóc con xử lý một chút.
Thực ra có phòng dành riêng cho mẹ và bé nhưng trong đó đa số là Omega và Beta, anh là một Alpha đi vào cũng không tiện lắm.
"Đồ ăn gọi xong rồi, để em đi cùng anh, một mình anh cầm đồ không tiện đâu." Nói rồi Lục Thanh Dương định xách túi bỉm sữa lên.
Phó Dục Hàn suy nghĩ một chút thấy mình quả thực không tiện tay nên đồng ý. Thay tã xong thì phải pha sữa cho con.
Cùng lúc đó cơm nước cũng lần lượt được bưng lên.
Nhóc con cũng ngửi thấy mùi thức ăn, há miệng "a a" ra hiệu cho ba đút, hai tay còn khua khoắng vứt cả bình sữa đi, bên khóe miệng còn vương một vệt nước miếng.
Phó Dục Hàn áp mặt cọ cọ vào mái tóc mềm mại của Đoàn Đoàn, nhét lại bình sữa vào tay con rồi cười bất lực: "Con còn nhỏ, không ăn được đồ nhiều dầu mỡ thế này đâu, ngoan ngoãn uống sữa đi."
Lục Thanh Dương ngồi đối diện lại bị mê hoặc. Hóa ra vợ còn có mặt dịu dàng thế này sao? Vợ thật sự quá đẹp, càng yêu hơn rồi!
Ai ngờ không cho Đoàn Đoàn ăn là thằng bé nổi cáu, hai chân đạp loạn xạ để phản kháng, giọng sữa cũng lớn hơn: "A! A! Ba! A..."
Đoàn Đoàn còn nhỏ nên chỉ có thể bật ra một hai từ ngoài chữ "a", ví dụ như "ba", "sữa". Đây đều là do Phó Dục Hàn thường xuyên dạy nhưng bé không hay nói, chỉ khi nào cảm xúc kích động mới bật ra tiếng.
"Gọi ba cũng vô dụng, mau uống sữa của con đi." Phó Dục Hàn không hề lay chuyển, bé con chưa ăn được mấy thứ dầu mỡ này.
"Còn không uống, lát nữa sữa nguội là đói bụng đấy." Phó Dục Hàn thầm uy hiếp.
Đoàn Đoàn nghe không hiểu, chỉ biết giọng điệu của ba không tốt nên đành phải ôm bình sữa mút chùn chụt, đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào đĩa thức ăn trên bàn.
Hai người bắt đầu dùng bữa.
Lục Thanh Dương vốn ngồi đối diện, lúc chuẩn bị ăn hắn lại chuyển sang ngồi cạnh Phó Dục Hàn.
Lục Thanh Dương dang tay về phía Phó Dục Hàn nói: "Anh Phó, thằng bé tên là gì vậy? Để em bế bé con cho, sức em trâu bò lắm!"
Phó Dục Hàn liếc nhìn cậu chàng đang sán lại gần, vẫn từ chối: "Tên ở nhà là Phó Đoàn Đoàn, tên khai sinh là Phó Thính Linh. Tôi bế được, cậu cứ ăn đi."
Lục Thanh Dương không miễn cưỡng, chỉ thầm nghĩ mình phải ăn nhanh một chút, ăn xong rồi bế Đoàn Đoàn để vợ còn ăn cơm: "Vậy để em gắp thức ăn cho anh."
Hai người đều không dị ứng món gì nên có gọi một ít hải sản.
Lục Thanh Dương bóc cho Phó Dục Hàn bảy tám con tôm cua, còn gắp thêm một số món khác cho anh. Sau đó hắn tự lùa vội vài miếng cơm rồi đòi bế Đoàn Đoàn.
"Anh Phó, em no rồi, đưa Đoàn Đoàn cho em đi."
Phó Dục Hàn thấy Lục Thanh Dương chưa ăn được mấy miếng nên muốn từ chối, nhưng Lục Thanh Dương đã đón lấy đứa trẻ.
Lần thứ hai bế trẻ con, Lục Thanh Dương đã bớt cứng nhắc hơn nhiều, còn chủ động trò chuyện với Đoàn Đoàn:
"Bé con uống sữa hả, có ngon không? Sao em có một mẩu thế này, đáng yêu quá... Bảo bối à, chú hôn má cháu một cái được không..."
Đoàn Đoàn cũng chẳng thèm để ý đến hắn, miệng bận uống sữa không rảnh đáp lời, nhưng tay vẫn túm lấy cổ áo Lục Thanh Dương vò tới vò lui.
Nói đoạn Lục Thanh Dương hít hà người Đoàn Đoàn một cái, quay đầu lại nói với Phó Dục Hàn đầy ngạc nhiên: "Anh Phó, trên người thằng bé thơm mùi sữa lắm!"
Phó Dục Hàn cười cười, hai người này đúng là trẻ con.
Đột nhiên...
"Anh Phó, anh bế thằng bé cả ngày, trên người anh có phải cũng có mùi sữa của Đoàn Đoàn không?"
Lục Thanh Dương ghé cái đầu đầy tóc rối lại gần, ánh mắt tràn đầy tò mò hỏi khi Phó Dục Hàn đang ăn.
Phó Dục Hàn lạnh lùng lườm hắn một cái, đẩy cái đầu chó của hắn ra, u ám nhìn hắn nói: "Cậu nói xem?"
Lục Thanh Dương chợt nhận ra mình đang nói năng lung tung liền lắp bắp, vội vàng quay đầu cúi xuống, đỏ mặt tía tai trả lời: "A... xin, xin lỗi, em nói bậy đấy..."
Hoàn hồn lại nội tâm Lục Thanh Dương gào thét: A a a, Lục Thanh Dương mày là đồ ngốc, mày đang nói lời càn rỡ gì thế hả? Sao mày có thể nói với vợ như vậy, lời này có khác gì đang sàm sỡ đâu, mày là biến thái à!
Giữa lúc hai người đang gượng gạo, Đoàn Đoàn trong lòng đã uống hết sữa liền muốn đứng dậy, bé túm lấy cổ áo hoodie của Lục Thanh Dương cựa quậy lung tung.
"Thằng bé muốn cậu bế dựng lên."
Phó Dục Hàn nói với Lục Thanh Dương xong lại quay sang xoa xoa má Đoàn Đoàn, ấn nhẹ lên cái mũi nhỏ cảnh cáo: "Không được cựa quậy lung tung, lát nữa mà trớ sữa là ba đánh đòn."
Đoàn Đoàn tưởng ba đang chơi với mình, ngồi trong lòng Lục Thanh Dương vỗ tay "a a" mấy tiếng. Đợi sau khi Phó Dục Hàn hôn bé một cái, nhóc con bắt đầu cười khanh khách không ngừng.
Nhìn từ xa trông họ cứ như một đôi vợ chồng hạnh phúc đang đưa con đi chơi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
