Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Theo Đuổi Bà Xã Tổng Tài Alpha, Lại Còn Có Con? Chương 2: Tình Cờ Gặp Gỡ

Cài Đặt

Chương 2: Tình Cờ Gặp Gỡ

Sau khi giải quyết xong chuyện bảo mẫu, ngày hôm sau anh đã nhờ người đáng tin cậy tìm một bảo mẫu mới thật thà và uy tín.

Trong một tuần tiếp theo, Phó Dục Hàn không đến công ty mà an tâm ở nhà bầu bạn với Đoàn Đoàn, anh còn đặc biệt đưa bé đi kiểm tra sức khỏe toàn thân.

Sau khi xác nhận con không có vấn đề gì, Phó Dục Hàn mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.

Nhóc con còn nhỏ cộng thêm vết thương không quá nghiêm trọng nên khoang miệng phục hồi khá nhanh, chỉ mấy ngày đã khỏi hẳn.

Ở nhà bí bách mấy ngày, Phó Dục Hàn sợ Đoàn Đoàn buồn chán nên định đưa con ra ngoài đi dạo.

Đông qua xuân tới, vạn vật tràn đầy sức sống, hôm nay ánh nắng chan hòa và thời tiết cũng ấm áp.

Phó Dục Hàn thu dọn bình sữa, bỉm và bình giữ nhiệt cùng vài thứ lặt vặt rồi ôm con ra khỏi cửa.

Đoàn Đoàn vừa ra khỏi nhà liền phấn khích vô cùng, bởi vì bình thường Phó Dục Hàn rất bận nên bé hiếm khi được đi cùng ba.

Hôm nay Phó Dục Hàn mặc một bộ đồ thường ngày màu trắng, còn Đoàn Đoàn mặc bộ đồ liền thân màu vàng lông gà con.

Trông anh như người mẫu đang bế con chụp ảnh, khiến người qua đường liên tục ngoái nhìn.

Đoàn Đoàn 8 tháng tuổi vẫn chưa biết nói, chỉ có thể toét miệng cười rồi bi bô "ê a" để bày tỏ niềm vui của mình.

Phó Dục Hàn nhẹ nhàng xoa mặt Đoàn Đoàn, cũng cười theo nhóc con: "Sao con lại hay cười thế hả? Cũng may là không để lại bóng ma tâm lý gì, thơm cục cưng giỏi giang của ba cái nào."

Vốn dĩ Phó Dục Hàn là người không giỏi bộc lộ cảm xúc, nhưng nhóc con quá ngoan ngoãn đáng yêu khiến người ta không nhịn được mà muốn cưng nựng.

Nơi đầu tiên họ đến là cửa hàng đồ chơi. Vừa bước vào cửa, nhân viên tinh mắt đã lập tức đón tiếp: "Tiên sinh, anh muốn mua gì không ạ?"

Được nhìn thấy nhan sắc đẹp đến nao lòng của Phó Dục Hàn ở cự ly gần, cô gái gào thét trong lòng!

Cô nuốt nước miếng đánh ực một cái, a a a a, ông bố bỉm sữa ôm con, vợ ơi em có thể!

Phó Dục Hàn xua tay ra hiệu không cần phục vụ, bản thân có thể từ từ xem.

Cửa hàng đồ chơi rất lớn, Phó Dục Hàn bế con đi dạo khắp nơi, còn đỡ con trải nghiệm thử xe bập bênh.

Đoàn Đoàn chưa biết chơi đồ chơi lớn, chỉ có thể chơi mấy thứ như chuông nhỏ hay trống bỏi.

Những món này nằm ở tầng dưới của kệ hàng nên anh ngồi xổm xuống tỉ mỉ lựa chọn. Bé cầm tinh con thỏ nên anh cố ý tìm những món đồ chơi liên quan đến thỏ.

Một tay ôm con, tay kia Phó Dục Hàn cầm hai món đồ chơi hình thỏ lên áp vào tay Đoàn Đoàn, dịu dàng hỏi: "Bảo bối thích cái nào thì cầm lấy cái đó nhé?"

Đoàn Đoàn nghe không hiểu ý ba, chỉ biết toét miệng cười ngây ngô rồi vớ lấy đồ chơi định cho vào miệng.

Phó Dục Hàn bị con chọc cười, anh ngăn hành động đó lại rồi lấy khăn giấy lau nước miếng bên khóe miệng bé: "Đồ ngốc nhỏ chỉ biết cười hì hì, nhưng bảo bối ngoan lắm, ba mua cả hai cho con."

Đúng lúc này...

"Chú, con muốn cái này! Chú mua cho con đi mà!"

Phía bên kia kệ hàng truyền đến giọng nói của một bé trai.

Phó Dục Hàn nghe thấy nhưng không để ý lắm, ở cửa hàng đồ chơi thì cảnh tượng này chẳng hiếm gặp.

"Không, được. Cháu quên lần trước cháu bắn đạn mềm vào người khác rồi à?"

Một giọng nam lạnh lùng dứt khoát và nghe hơi quen tai vang lên.

Phó Dục Hàn ngẩng đầu nhìn sang phía đối diện, xuyên qua kệ hàng chỉ thấy một đôi chân thẳng tắp chứ không thấy người.

Giọng nói này hình như là của người nào đó...

Tim anh hoảng hốt muốn bỏ chạy ngay lập tức. Nhưng anh lại cảm thấy nếu vội vàng hấp tấp thì càng khiến người ta nghi ngờ.

Hơn nữa chân anh ngồi xổm lâu nên hơi tê, nặng như chì không bước nổi.

"Con không biết, con muốn, con cứ muốn đấy, chú bắt nạt con! Hu hu hu..."

Cậu bé đang xúc động nên đầu óc nóng lên, bật dậy như viên đạn pháo lao tới chộp lấy khẩu súng đồ chơi kia.

Bên cạnh là những khẩu súng đồ chơi lớn khác bị va phải liền rơi về phía Phó Dục Hàn.

Phó Dục Hàn chưa kịp phản ứng, cơ thể theo bản năng ôm chặt con vào lòng rồi xoay người lại, tấm lưng lập tức bị súng đồ chơi đập trúng một cái rõ kêu.

Những khẩu súng này đều là hàng mẫu trưng bày đã tháo bao bì, tuy là nhựa nhưng nện vào người Phó Dục Hàn đang ngồi xổm thì vẫn khá đau.

Anh không màng đến bản thân, vội vàng kiểm tra xem bé con trong lòng có bị đập trúng không, sau khi xem xét kỹ càng anh mới thở phào nhẹ nhõm.

Đoàn Đoàn không hiểu chuyện gì nên ngơ ngác một lúc rồi rúc người trốn vào lòng ba, Dục Hàn sợ con hoảng sợ nên giải phóng một chút tin tức tố xoa dịu cho bé.

Ở phía bên kia, Lục Thanh Dương không biết có người đối diện nhưng nghe thấy tiếng súng đồ chơi đập trúng người thì vội vàng dẫn Lục Xuyên Đình vừa gây họa qua xin lỗi.

Đến nơi nhìn thấy người đó, hắn hoảng hốt vứt đồ trong tay, hai tay nắm lấy cánh tay Phó Dục Hàn, giọng điệu lo lắng: "Anh không sao chứ? Có bị thương ở đâu không? Để em xem có bị đập vào lưng không nào?"

Nói rồi hắn định vén áo Phó Dục Hàn lên xem.

Lưng bị tay Lục Thanh Dương vô tình chạm vào, Phó Dục Hàn run lên, tai lặng lẽ đỏ ửng nhưng vẫn không quên quát lớn: "Tôi không sao, Lục tiên sinh, xin hãy buông tôi ra!"

Lục Thanh Dương hoàn hồn liền theo bản năng buông tay, nhìn sắc mặt sa sầm của Phó Dục Hàn, hắn lập tức xin lỗi, ấp úng nói:

"Xin lỗi, em vội quá, tuyệt đối không phải muốn sàm sỡ anh..."

Nhận ra mình có hơi "lạy ông tôi ở bụi này", Lục Thanh Dương ngậm miệng lại.

Phó Dục Hàn tức quá hóa cười, im lặng nhìn chằm chằm Lục Thanh Dương.

Vốn đang chọn đồ chơi rất vui vẻ, tự dưng lại gặp tai bay vạ gió thế này, cũng may là nhóc con không sao.

Lục Thanh Dương nói càng lúc càng nhỏ, chột dạ cúi đầu, thi thoảng còn lén ngước mắt lên nhìn anh như chú chó lớn đang cụp đuôi.

Hắn có người họ hàng từng nuôi một chú chó Golden, mỗi khi làm sai bị mắng thì nó cũng có bộ dạng đáng thương y hệt thế này.

Phó Dục Hàn nghĩ đến sự so sánh của mình thì cơn giận tan đi một chút. Sau đó lại thấy ví người ta như chó thì hơi bất lịch sự nên lại khôi phục vẻ mặt vô cảm thường ngày.

Đột nhiên anh dường như nhớ ra điều gì, vội vàng giấu Đoàn Đoàn vào trong lòng chuẩn bị cáo từ.

Lục Thanh Dương nhìn gương mặt vô cảm của Phó Dục Hàn, vội kéo Lục Xuyên Đình xin lỗi: "Xin lỗi anh Phó, em sẽ dạy dỗ thằng bé tử tế."

Nói xong hắn quay đầu ra hiệu cho cậu bé bên cạnh: "Lục Xuyên Đình, mau xin lỗi chú đi!"

Lục Xuyên Đình mặc bộ đồ đen cực ngầu, mắt đỏ hoe cúi đầu xin lỗi: "Cháu xin lỗi chú, xin lỗi em, cháu không cố ý đâu ạ, lần sau cháu sẽ không thế nữa."

"Thôi không sao, lần sau cẩn thận chút." Phó Dục Hàn thấy thái độ nhận sai của họ cũng tốt nên không so đo nữa, xách đồ định rời đi.

Lục Thanh Dương đứng bên cạnh ngẩn ra một lúc, lẩm bẩm: "Em... cái gì?"

Dứt lời hắn đột ngột ngẩng đầu nhìn vào lòng Phó Dục Hàn, mắt trừng lớn như sắp nứt ra.

Trẻ con?! Anh Phó đang bế con của ai vậy?

Vừa rồi hắn chỉ mải nhìn mặt Phó Dục Hàn nên không để ý trong lòng người ta còn có một em bé.

Bắt gặp ánh mắt đó, cơ thể Phó Dục Hàn cứng đờ. Tiêu rồi, không thể để Lục Thanh Dương phát hiện ra Đoàn Đoàn.

Thế là anh xách đồ, vội vã nói lời tạm biệt: "Tôi chấp nhận lời xin lỗi của hai người, tôi còn có việc phải đi trước đây."

Chưa đợi anh bước đi, Lục Thanh Dương đã nắm chặt lấy cánh tay anh, hơi cúi đầu, ánh mắt bướng bỉnh nhìn thẳng vào mắt anh: "Anh Phó, đây là con của ai? Là của anh sao? Con ruột ạ?"

Lông mày Phó Dục Hàn giật một cái, sau đó trong lòng lại thả lỏng. Chuyện một năm trước Lục Thanh Dương không biết, thế nên anh lại to gan thừa nhận: "Đúng, con trai tôi."

Lục Thanh Dương nhận được câu trả lời xác thực thì phổi như muốn nổ tung. Là ai? Là con hồ ly tinh nào?

Hắn đỏ mắt phản bác: "Sao có thể chứ! Anh Phó đang đùa em đúng không! Nhưng tuyến thể của anh chẳng phải..."

Nhắc đến tuyến thể của mình, sắc mặt Phó Dục Hàn lạnh đi, anh hất tay Lục Thanh Dương ra: "Được rồi, chuyện này không liên quan đến cậu đâu nhỉ?"

Nói xong anh lại kỳ quái nhìn Lục Thanh Dương một cái, thầm nghi hoặc: Lục Thanh Dương kích động thế làm gì? Có phải là...

Nghĩ đến đây, trong lòng Phó Dục Hàn nảy sinh một tia sợ hãi: Chẳng lẽ cậu ta biết gì đó?

Không không không, nhìn không giống lắm, Phó Dục Hàn thở phào nhẹ nhõm.

Còn Lục Thanh Dương ở bên cạnh nhìn sắc mặt thay đổi liên tục của Phó Dục Hàn thì áy náy cúi đầu, tự trách mình mồm mép vụng về không biết nói chuyện.

Sau đó hắn lại nghĩ:

Không thể nào, rõ ràng mình điều tra được ba năm nay bên cạnh bà xã không có ai, hơn nữa tuyến thể của bà xã không thể có con được, chắc chắn là đứa bé có được bằng phương pháp đặc biệt.

Đúng, chắc chắn là như vậy!

Cuối cùng hắn cũng tự thuyết phục được bản thân, nụ cười lại nở trên môi.

Chưa đợi hắn suy nghĩ sâu xa hơn, Đoàn Đoàn trong lòng anh đã ló mặt ra. Đầu tiên là mở to đôi mắt tròn xoe nhìn Lục Thanh Dương, một lúc sau Đoàn Đoàn dang tay về phía Lục Thanh Dương đòi bế.

"Ê a ê a..." Đoàn Đoàn nghiêng cái đầu nhỏ, dùng giọng sữa non nớt "a a" gọi.

Lục Thanh Dương và Phó Dục Hàn ở bên cạnh đều ngẩn người.

Thấy Lục Thanh Dương không phản ứng, Đoàn Đoàn kêu "a a a" to hơn, dường như đang chất vấn tại sao Lục Thanh Dương không bế mình.

Lục Thanh Dương ngẩn ra một chút rồi phản ứng lại ngay: "Em em em... Nhóc con này, có phải muốn em bế không?"

Hắn nắm lấy vạt áo lau tay thật mạnh mấy cái, luống cuống tay chân định đón lấy Đoàn Đoàn.

"Khoan đã, tay kia cậu đỡ lấy lưng thằng bé, nếu không nó cựa quậy rồi ngửa ra sau sẽ bị thương đấy."

Sau đó anh vội vàng hướng dẫn Lục Thanh Dương cách bế trẻ con, nhìn dáng vẻ không tự nhiên của Lục Thanh Dương, khóe môi anh lại vương nét cười.

"Không cần cứng đờ như thế, thằng bé đâu phải đồ dễ vỡ."

Lục Thanh Dương chưa bao giờ chạm vào đứa trẻ nhỏ thế này, một cục nhỏ xíu, người mềm oặt như kẹo bông gòn.

Con của bà xã! Phiên bản nhỏ giống bà xã như đúc, đáng yêu quá... Muốn cắn một miếng ghê! Bé con còn cười với mình kìa!

Mắt Lục Thanh Dương sáng rực lên, nhìn chằm chằm vào em bé trắng trẻo mũm mĩm chào hỏi: "Chào em bé nha!"

Tuy nhiên đáng yêu thì đáng yêu nhưng vừa bế con lên tay, tim hắn đã đập thình thịch, cả người cứng đờ không dám động đậy: "Anh Phó hay là anh bế đi, bé con nhỏ xíu à, em sợ bé không thoải mái."

Phó Dục Hàn cũng đang có ý đó, dỗ dành: "Đoàn Đoàn, qua chỗ ba nào."

Ai ngờ Đoàn Đoàn nhìn hai người một cái, vươn một tay nắm lấy tay anh, tay kia lại ôm cổ Lục Thanh Dương.

Đáy mắt Phó Dục Hàn thoáng qua vẻ u ám, anh quên mất... trẻ con có thể cảm nhận được tin tức tố của hai người sinh ra mình.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc