Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ba người bọn họ nhanh chóng thu hút sự chú ý của người xung quanh.
Ban đầu Phó Dục Hàn và Lục Thanh Dương không hề để ý, mãi cho đến khi những người bàn bên cạnh nói chuyện ngày càng to.
"A a a cậu nhìn xem, ông bố Alpha đang bế con kia cưng chiều vợ quá đi! Biết vợ mỏi tay nên không để vợ bế con kìa!"
"Nhưng mà O kia đẹp tuyệt trần, các cậu hiểu không? Vừa ngầu vừa đẹp lại còn khí chất nữa! Tôi là O mà nhìn cũng mê luôn ấy!"
"Ai mà chịu nổi chứ, bé con cũng đáng yêu nữa. Họ có phải là hot face trên mạng không vậy? Nhan sắc đỉnh thật sự!"
"Ấy, có ai nhận ra không? Cái anh A kia hình như là người khá nổi tiếng ở trường mình... Lục Thanh Dương! Đúng rồi, chính là cậu ta!"
...
Cả hai đều không để lộ tin tức tố nên người khác không phân biệt được giới tính, họ chỉ có thể phán đoán dựa trên vẻ bề ngoài.
Phó Dục Hàn liếc nhìn những người đang nói chuyện. Đó là mấy cô gái và một chàng trai, có lẽ là sinh viên đại học ở gần đây.
Bị chính chủ phát hiện, mấy người đó cười xin lỗi với anh và Lục Thanh Dương. Họ cầm điện thoại giả vờ nhắn tin nhưng thực chất là bấm loạn xạ để đỡ ngượng, đầu cúi gầm xuống gầm bàn.
Phó Dục Hàn gật đầu, cảm thấy họ không có ác ý nên cũng không để tâm.
Còn Lục Thanh Dương ở bên cạnh thì lại như con gà trống thắng trận, cả người ưỡn ngực ngẩng cao đầu!
Hắn tỏ ra vô cùng thân thiện, thậm chí còn mỉm cười tán đồng với nhóm người kia.
Không sai, vợ hắn chính là đại mỹ nhân tuyệt sắc! Còn hắn - Lục Thanh Dương, chính là Enigma tốt nhất thế gian và yêu thương vợ hết mực!
Nếu để Phó Dục Hàn biết được nội tâm "trẻ trâu" này của hắn, chắc chắn anh sẽ lườm cho cháy mắt rồi mắng "ai là vợ cậu".
Nhóm người kia thấy thái độ thân thiện của Lục Thanh Dương liền to gan qua chào hỏi, kết quả phát hiện ra đúng là bạn học cùng trường.
Một nữ sinh trong đó không hề e ngại, mạnh dạn xin phương thức liên lạc của Phó Dục Hàn:
"Anh thật sự vừa ngầu vừa đẹp, khí chất trên người anh đặc biệt lắm. Không xin được WeChat của anh thì em chắc chắn sẽ mất ngủ mấy ngày. Anh yên tâm em không làm phiền đâu, em chỉ lặng lẽ nằm trong danh bạ của anh thôi."
Phó Dục Hàn cảm thấy đám sinh viên này thật thú vị, vừa trẻ trung hoạt bát lại vừa dũng cảm nên đã đồng ý.
Nhờ vậy mà Lục Thanh Dương cũng thuận nước đẩy thuyền, xin được số điện thoại cá nhân và WeChat của Phó Dục Hàn.
Ăn cơm xong, Lục Thanh Dương chủ động xung phong đưa Phó Dục Hàn về nhà.
Về đến nhà, bảo mẫu mới đã xách túi đến nhận việc.
Bảo mẫu này tên là Thủy Nguyệt, là một nữ Beta hơn ba mươi tuổi đã kết hôn, cô là chuyên viên chăm sóc trẻ em được đào tạo bài bản.
Rút kinh nghiệm từ sự việc lần trước, Phó Dục Hàn đã cho lắp đặt camera ở mọi ngóc ngách trong nhà.
Ngày hôm sau đi làm, Phó Dục Hàn dặn dò bảo mẫu một số việc rồi bế Đoàn Đoàn đang chơi đồ chơi trên ghế sofa lên.
Anh hôn con mấy cái rồi mới nói: "Ba đi làm đây, con ở nhà nghe lời cô nhé."
Nói rồi anh đưa đứa bé cho Thủy Nguyệt. Ai ngờ Đoàn Đoàn túm chặt lấy áo anh không buông, đôi mắt to tròn bắt đầu ngập nước, cái miệng nhỏ mếu máo khiến lòng Phó Dục Hàn mềm nhũn.
Quả nhiên giây tiếp theo Đoàn Đoàn òa khóc nức nở.
Phó Dục Hàn dỗ dành hồi lâu Đoàn Đoàn mới nín. Anh thở phào nhẹ nhõm rồi quyết tâm, mặc kệ tiếng khóc phía sau mà bước ra khỏi cửa.
Đến công ty, Phó Dục Hàn vẫn chưa yên tâm lắm nên lấy điện thoại ra xem tình hình ở nhà. Đoàn Đoàn vừa xa ba nên có lẽ chưa quen, thằng bé khóc suốt.
Tuy nhiên Thủy Nguyệt quả nhiên rất chuyên nghiệp. Một lát sau cô vừa chơi cùng vừa chọc cười Đoàn Đoàn, cuối cùng bé con cũng chịu nín.
Chẳng bao lâu sau Đoàn Đoàn đã toét miệng cười với Thủy Nguyệt.
Phó Dục Hàn lúc này mới yên tâm bắt tay vào công việc, chỉ là chưa đợi anh yên tĩnh được một tiếng đồng hồ.
"Rầm" một tiếng, cánh cửa bật mở, một người đàn ông ăn mặc thời thượng đùng đùng nổi giận bước vào.
"Phó Dục Hàn, mày dám cắt dự án của tao à! Ai cho mày cái gan đó hả!"
Phó Dục Hàn đang xem bản kế hoạch thậm chí còn chẳng buồn ngẩng đầu, bình thản nói: "Giám đốc Phó, nếu anh còn làm loạn tôi sẽ gọi bảo vệ đấy."
Người đến chính là em trai cùng cha khác mẹ của Phó Dục Hàn – Phó Chi Vinh.
Mẹ của Phó Dục Hàn và ba anh là Phó Hải Đạo kết hôn thương mại, bà đã qua đời trong một vụ tai nạn xe hơi khi anh mới 5 tuổi.
Phó Hải Đạo là kẻ lăng nhăng, khi mẹ anh còn chưa mất ông ta đã nuôi hai cô bồ nhí bên ngoài, hai người này lần lượt sinh ra hai đứa con.
Trong đó có một người leo lên làm chính thất thành công, còn Phó Chi Vinh chính là con trai cả của bà ta, một Alpha cấp B.
Ngu dốt, nóng nảy, không có đầu óc đến mức chẳng cần tốn công đối phó – đó là tất cả những gì Phó Dục Hàn đánh giá về gã.
Phó Hải Đạo là kẻ phóng túng, ghét hôn nhân sắp đặt nên tự nhiên cũng ghét lây sang Phó Dục Hàn, ngược lại ông ta cưng chiều con của tiểu tam hết mực.
Phó Dục Hàn cứ nghĩ đến người cha trên danh nghĩa kia là thấy buồn nôn.
Lúc này vẻ mặt Phó Chi Vinh đầy giận dữ, gã đập tập tài liệu lên bàn làm việc của Phó Dục Hàn, cây bút máy trên kẹp tài liệu cũng theo đó mà văng ra ngoài.
Loại người ngu xuẩn như thế này anh chẳng cần phải ra tay, nhưng anh cũng không phải bánh bao mềm để mặc người ta nắn bóp.
Anh gọi một cuộc điện thoại dặn dò: "Cho Beta kia tiếp cận Phó Chi Vinh đi. Để hắn nhảy nhót lâu như vậy rồi, cũng đến lúc cho hắn 'hết vai' thôi."
Làm xong việc đó, Phó Dục Hàn định tiếp tục làm việc thì đột nhiên ngửi thấy một mùi hương quen thuộc mà anh tìm kiếm bấy lâu nay!
Anh bắt đầu dùng ánh mắt tìm kiếm, cuối cùng dừng lại ở tập tài liệu và cây bút máy mà Phó Chi Vinh vứt lại.
Anh cầm tập tài liệu trên bàn lên ngửi thử, không phải mùi từ tài liệu. Sau đó anh cầm cây bút máy lên ngửi.
Chính là mùi này!
Vẻ mặt anh trở nên nghiêm nghị, bắt đầu quan sát kỹ lưỡng: Cây bút máy này toàn thân màu đen, bề ngoài không có gì đặc biệt, bên trên chỉ khắc một chữ "F" với nét bút độc đáo.
Anh chưa từng thấy loại bút máy này, trên đó cũng không có logo, chắc chắn là hàng đặt làm riêng của ai đó.
Năm năm trước khi bị bắt cóc, có người đã tiêm thuốc làm hỏng tuyến thể của anh, biến anh từ một Alpha cấp cao thành một Alpha "vô dụng" chỉ có thể giải phóng chút tin tức tố xoa dịu.
"Vô dụng" – là từ ngữ mà người ngoài dùng để châm chọc và mỉa mai anh.
Những kẻ bắt cóc anh năm đó trên người có một mùi rất lạ, mùi đó y hệt mùi trên cây bút máy này.
Anh vội vàng chụp lại hình dáng cây bút, sau đó lấy một chiếc túi zip bỏ nó vào.
Ngay sau đó, anh lập tức gọi điện cho Đỗ Thanh Lê. Đỗ Thanh Lê là bạn nối khố, cũng là bác sĩ trực tiếp phụ trách việc sinh nở của anh.
"Thanh Lê, mùi hương đó, tôi tìm thấy rồi!"
Đầu dây bên kia Đỗ Thanh Lê sững người, sau khi phản ứng lại cũng không hỏi nhiều mà mang theo dụng cụ thu thập chuyên dụng chạy tới ngay.
Trong lúc đợi Đỗ Thanh Lê đến, Phó Dục Hàn bảo thư ký La điều tra những người đã tiếp xúc với Phó Chi Vinh ngày hôm nay.
Mùi trên bút máy không nồng, nhưng chắc chắn nó mới ám vào cây bút trong thời gian ngắn.
Chưa đầy nửa tiếng sau, Đỗ Thanh Lê với bộ đồ đen gọn gàng đã có mặt.
Cô là một nữ Alpha cao mét tám vừa ngầu vừa khí chất, khi bước vào còn thu hút sự chú ý của không ít người.
Sau khi cất kỹ cây bút máy, Đỗ Thanh Lê ngồi xuống uống một ngụm trà rồi hỏi: "Cây bút là của ai?"
Phó Dục Hàn lắc đầu: "Là do Phó Chi Vinh mang đến, còn có phải của hắn hay không thì hiện tại vẫn đang điều tra."
Đỗ Thanh Lê nhắc nhở: "Nét bút chữ 'F' bên trên rất đặc biệt, giống như chữ ký cá nhân vậy, chắc chắn là hàng đặc chế."
Phó Dục Hàn gật đầu tán thành, sau đó dặn dò cô: "Cậu phải cẩn thận đấy."
Đỗ Thanh Lê gật đầu: "Yên tâm, việc này tôi sẽ đích thân làm để tránh rò rỉ tin tức."
Trao đổi đơn giản vài câu xong, Đỗ Thanh Lê vội về kiểm nghiệm nên chào tạm biệt Phó Dục Hàn.
Nơi Đỗ Thanh Lê làm việc là bệnh viện tư nhân, cô giữ chức viện trưởng. Tất cả mọi người đều tưởng đó là bệnh viện của nhà họ Đỗ, nhưng thực ra cổ đông lớn nhất đứng sau chính là Phó Dục Hàn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
