Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Phó tổng, chờ... chờ một chút!"
Một bóng dáng cao lớn chạy như bay đến, vừa thở hổn hển vừa gọi lớn.
Người được gọi đứng lại. Dáng người anh cao lớn, toát lên khí chất trầm ổn, bộ âu phục màu đen càng làm nổi bật tư thế đứng thẳng tắp.
Gương mặt anh tinh tế lại lạnh lùng, nổi bật là đôi mắt đen láy cùng đôi môi đỏ.
Anh đứng đó tựa như vầng trăng trong nước, vừa ôn nhuận lại vừa lạnh lùng khiến người ta khó lòng nắm bắt.
Nghe thấy tiếng gọi, anh dừng bước.
Đột nhiên, một luồng tin tức tố mùi rượu mơ len lỏi vào khoang mũi anh. Đó là tin tức tố bị rò rỉ từ người Enigma kia do vận động mạnh.
Phó Dục Hàn khẽ lùi lại một bước khó phát hiện, trong lòng bắt đầu suy tư.
Về lý mà nói thì tuyến thể của anh đã bị tổn thương, anh không thể ngửi thấy tin tức tố của người khác, trừ khi cấp bậc của người đó rất cao.
Dường như nghĩ tới điều gì đó, tim anh hẫng một nhịp.
Sắc mặt anh lạnh đi, giọng điệu lịch sự nhưng xa cách: "Tôi nghĩ việc hợp tác của chúng ta đã bàn xong rồi, xin hỏi Lục tiên sinh còn việc gì khác không?"
Người vừa đến là Lục Thanh Dương.
Hắn lén lút khịt mũi, ngửi thấy mùi hương u thanh trúc nhàn nhạt toả ra từ người đối diện.
Hắn đỏ tai, ấp úng nói: "Sau này chúng ta chắc... chắc chắn còn phải trao đổi về công việc, có thể trao đổi phương thức liên lạc không?"
"Với lại gọi Phó tổng thì xa lạ quá, có thể gọi là Vợ... à anh Phó không? Ý tôi là anh Phó, chứ không phải vợ."
Lục Thanh Dương suýt chút nữa thì cắn phải lưỡi.
Người trước mặt và người trong mộng trùng khớp với nhau khiến hắn có chút không phân biệt được đâu là hiện thực.
Hắn thầm mắng bản thân trong lòng vì nói chuyện quá căng thẳng, cũng may là chưa thốt ra câu "có thể gọi em là vợ không".
Phó Dục Hàn kinh ngạc nhìn hắn.
Buổi bàn hợp tác hôm nay anh chỉ ghé qua xem thử chứ không chịu trách nhiệm toàn quyền, nên anh thật sự không nghĩ mình sẽ có giao thiệp gì nhiều với hắn.
Tuy nhiên không ai đánh người đang cười, anh vẫn giữ phép lịch sự lấy danh thiếp đưa cho Lục Thanh Dương.
Anh hờ hững nói: "Không vấn đề gì, nhưng tôi đã tan làm rồi, xin lỗi vì không thể tiếp chuyện thêm."
Nói xong anh khựng lại một chút rồi gật đầu với Lục Thanh Dương, sau đó quay người rời đi không chút lưu luyến.
Lục Thanh Dương cúi đầu nhìn danh thiếp. Số điện thoại, email, fax đều có đủ, đôi tai hắn lập tức rũ xuống.
Cái hắn muốn là số cá nhân chứ không phải mấy cái này.
Nhưng thôi cũng bình thường, dù sao đối phương vẫn chưa biết hắn là ai. Hắn phải xuất hiện trước mặt Phó Dục Hàn nhiều hơn, lần sau nỗ lực tranh thủ lấy được số riêng của Phó tổng mới được.
Nói về việc hợp tác lần này, vốn dĩ sự hợp tác giữa nhà họ Lục và Phó thị là một dự án lớn, người tham gia đều là cấp quản lý.
Lục Thanh Dương mới là sinh viên năm tư, chỉ là thực tập sinh của công ty nhà mình, theo lý thì chẳng cần đến lượt hắn.
Là hắn đã cầu xin anh trai rất lâu, còn hứa hẹn không ít lợi ích thì anh trai mới đồng ý cho hắn đi theo với tư cách trợ lý.
Tóm lại hắn đến đây chỉ vì một việc duy nhất, đó là gặp Phó Dục Hàn.
Người đó là thần tượng của hắn, chính xác hơn là ánh trăng sáng mà hắn đã thầm thương trộm nhớ suốt cả thời thanh xuân.
"Bảo bối, anh nhất định phải là vợ của em."
Lục Thanh Dương nhìn theo bóng lưng Phó Dục Hàn đang đi xa, liếm nhẹ chiếc răng nanh sắc nhọn. Trên gương mặt tuấn tú như được điêu khắc kia tràn đầy sự chiếm hữu tàn nhẫn.
Nếu Phó Dục Hàn ở đây và nhìn kỹ, anh sẽ thấy được tình yêu không thể che giấu trong đôi mắt ấy.
Tất cả những điều này Phó Dục Hàn đều không hay biết. Anh chỉ biết không thể để Lục Thanh Dương phát hiện ra bí mật của mình, cho nên phải cố gắng tránh xa hắn.
Trên đường về nhà, Phó Dục Hàn vẫn còn sợ hãi suy nghĩ: "Sao lại gặp cậu ta ở đây? Liệu cậu ta có biết chuyện của Đoàn Đoàn không..."
Hiện tại anh phải nhanh chóng về nhà để xác nhận Đoàn Đoàn vẫn bình an.
Vừa đi tới cửa biệt thự, tiếng khóc xé lòng của trẻ con từ trong nhà vọng ra, anh vội vã đẩy cửa bước vào.
Lúc này bảo mẫu đang cho Đoàn Đoàn tám tháng tuổi uống sữa. Phó Dục Hàn không kịp thay giày, lao tới đón lấy Đoàn Đoàn.
Gương mặt vốn trắng trẻo hồng hào của Phó Đoàn Đoàn giờ đây đỏ bừng vì khóc đến ngạt thở.
Anh vừa dùng tay vỗ nhẹ lưng Đoàn Đoàn, cố gắng giải phóng một chút tin tức tố xoa dịu để dỗ dành bé, vừa lạnh lùng hỏi bảo mẫu bên cạnh: "Có chuyện gì vậy?"
Hai ngày nay công việc bận rộn nên giờ giấc về nhà của anh không cố định, nhưng lần nào về cũng thấy con đang khóc.
Có lúc là tiếng nức nở ngắt quãng, có lúc lại gào khóc dữ dội như bây giờ.
Anh còn tưởng con không khỏe, đang định đưa bé đi bệnh viện kiểm tra.
Nhưng bỏ qua mọi chuyện thì anh cho rằng người bảo mẫu này xứng đáng bị sa thải, vì đứa trẻ có biểu hiện bất thường mà bà ta chưa từng báo cáo với anh.
Bảo mẫu chăm sóc trẻ tên là A Bình, là một Beta khoảng 40 tuổi được Phó Dục Hàn trả lương cao thuê về tuần trước.
Nghe thấy giọng điệu chất vấn, ánh mắt A Bình lảng tránh, bà ta cố tỏ ra bình tĩnh nói: "Có thể là bé xa ba nên không quen. Phó tiên sinh, sữa hơi nguội rồi để tôi đi đổ."
A Bình lén giấu bình sữa ra sau lưng, nói xong liền quay người định đi.
Phó Dục Hàn nhìn thấy hành động bất thường của bà ta liền nắm chặt lấy cánh tay bà ta.
Ánh mắt anh tối sầm lại, sự lạnh lẽo trong đôi mắt đen láy dường như ngưng tụ thành thực thể muốn xuyên thủng đối phương.
Anh lạnh lùng nói: "Đưa bình sữa cho tôi."
"Tiên sinh, sữa..." Cơ thể A Bình cứng đờ như bị một thế lực vô hình kiềm chế, không thể cử động.
Phó Dục Hàn mất kiên nhẫn ngắt lời, dùng ánh mắt như muốn giết người nhìn chằm chằm bà ta: "Tôi bảo bà đưa cho tôi, đừng để tôi phải nói lần thứ ba."
A Bình hoảng sợ thấy rõ, ấp úng muốn giải thích tình hình hiện tại nhưng không thốt nên lời, tay vẫn nắm chặt bình sữa không buông.
Phó Dục Hàn thấy vậy cũng không nói nhảm nữa, một tay ôm chắc con, tay kia giật mạnh lấy bình sữa.
Vừa cầm vào tay, Phó Dục Hàn suýt chút nữa thì vứt bình sữa đi vì nó quá nóng!
Thảo nào hai ngày nay Đoàn Đoàn chán ăn, anh còn tưởng do con ăn dặm nhiều nên không thích uống sữa, hóa ra là có kẻ giở trò!
Chợt nghĩ đến điều gì, anh vội vàng nhìn vào miệng Đoàn Đoàn, quả nhiên cả khoang miệng bé đều đỏ ửng.
Phó Dục Hàn tức giận tột độ, ném mạnh bình sữa vào người A Bình, cố nén cơn thịnh nộ quát: "Tôi trả lương cao mời bà về, bà làm bảo mẫu như thế đấy à!"
Bình sữa thủy tinh nhập khẩu đắt tiền vỡ tan tành, sữa bắn tung tóe khắp nơi. A Bình cúi đầu run lẩy bẩy, không dám nói một lời.
"Tôi sẽ báo cảnh sát, bà cứ ở đây đợi cảnh sát tới đi, đừng hòng trốn thoát. Lưới trời lồng lộng, dù bà có chạy đằng trời tôi cũng không buông tha đâu."
Phó Dục Hàn không buồn để ý thêm, cảnh cáo một câu rồi ôm con bắt xe đến bệnh viện gần nhất.
Trên đường đi anh gọi báo cảnh sát, thuật lại sơ lược tình hình rồi nhờ Sở Thiếu Lê giúp theo dõi tiến độ vụ việc.
8 giờ tối, tại bệnh viện.
"Anh làm phụ huynh cũng quá vô trách nhiệm rồi, nhiệt độ sữa không được nóng như vậy, anh xem miệng đứa bé bị bỏng thành ra thế nào rồi?"
Nữ bác sĩ ngồi đối diện nhìn Phó Dục Hàn với vẻ không đồng tình rồi lắc đầu. Người trẻ bây giờ nuôi con chẳng để tâm chút nào.
Phó Dục Hàn im lặng chấp nhận lời phê bình, là do thời gian qua anh quá lơ là với con nên mới để kẻ xấu có cơ hội ra tay.
Sau khi xác nhận lại với bác sĩ rằng vết bỏng của Đoàn Đoàn không nghiêm trọng, anh lấy thuốc rồi ôm Đoàn Đoàn đã khóc mệt ngủ thiếp đi về nhà.
Về đến nhà, Phó Dục Hàn quan sát Đoàn Đoàn một lúc, khuôn mặt đỏ bừng vì khóc đã dần trở lại bình thường.
Chỉ là gương mặt nhỏ nhắn mấy hôm trước còn tròn trịa, hôm nay nhìn kỹ đã hóp đi không ít.
Hàng lông mi đen dài vẫn còn khẽ run, chứng tỏ bé ngủ không được yên giấc.
Phó Dục Hàn hôn lên má con, vừa đau lòng vừa bắt đầu suy tính.
Bảo mẫu này là do anh trả lương cao thuê về, không thể nào thiếu chuyên nghiệp đến mức cho uống sữa nóng như vậy. Hơn nữa phản ứng của A Bình lúc đó rất bất thường, chắc chắn có uẩn khúc.
Ba tháng anh về nước quả thực đã ngáng đường không ít người. Để con trai có môi trường trưởng thành tốt hơn, xem ra anh phải đẩy nhanh kế hoạch phản công thôi.
Nghĩ đến con, sắc mặt Phó Dục Hàn dịu lại.
Đoàn Đoàn là con ruột của Phó Dục Hàn, nhưng nguồn gốc của bé lại là một câu chuyện dài.
Hơn một năm trước, anh đại diện Phó thị đến thành phố B bàn hợp tác thì sơ ý trúng chiêu của kẻ khác.
Tuyến thể của anh vốn đã bị tổn thương, kẻ ám hại muốn tuyến thể của anh hỏng hoàn toàn nên đã bỏ thuốc vào rượu.
Cơ thể anh xuất hiện phản ứng bài xích dữ dội nên ngất đi. Do tình huống cấp bách, thư ký đi cùng đành phải đưa anh vào bệnh viện gần đó.
Nhưng bác sĩ khám cho anh lại đang lén lút thực hiện một thí nghiệm phi pháp: Nghiên cứu xem hai Alpha có thể tạo ra sinh mệnh mới hay không.
Phó Dục Hàn xui xẻo trở thành một trong những vật thí nghiệm.
Tên bác sĩ trời đánh đó đã lén lấy tế bào sinh sản của hàng chục Alpha đến khám bệnh, dùng phương pháp đặc biệt để ghép đôi, không ngờ hắn làm thành công được một trường hợp.
Hắn hí hửng tưởng mình có phát hiện mang tính đột phá, định nhanh chóng công bố thành quả nghiên cứu.
Nhưng việc này không chỉ trái luân thường đạo lý mà còn vi phạm pháp luật nghiêm trọng. Chưa kịp công bố thì cảnh sát đã tìm đến, cuối cùng hắn phải vào tù.
Cấp trên cũng cử các nhà khoa học đến nghiên cứu dữ liệu của tên này. Sau khi kiểm tra mới phát hiện tên bác sĩ kia đã ghi chép sai ngay từ đầu, trong số hàng chục người đó có một người không phải Alpha mà là Enigma.
Nói cách khác, phôi thai thành công kia được kết hợp từ tế bào sinh sản của Alpha và Enigma.
Thí nghiệm này chẳng có ý nghĩa gì, cũng chỉ giống phương pháp thụ tinh ống nghiệm mà thôi. Tuy nhiên bác sĩ kia vẫn phải chịu trách nhiệm trước pháp luật, chỉ là phôi thai đã hình thành rồi.
Vì phôi thai chưa có ý thức tự chủ nên có thể bỏ đi, nhưng cảnh sát vẫn chọn liên hệ với Phó Dục Hàn – người bị đánh cắp tế bào sinh sản Alpha.
Thực ra anh cũng không quan trọng chuyện có con hay không, nhưng trong một thoáng suy nghĩ, anh vẫn quyết định giữ đứa bé lại.
Bởi vì tuyến thể bị tổn thương khiến anh mất khả năng sinh sản, giờ có một đứa con xuất hiện cũng coi như chuyện tốt.
Nhắc đến chuyện tuyến thể bị hỏng.
Thế giới này phân thành bốn giới tính: Enigma, Alpha, Omega và Beta. Ba giới tính đầu có tuyến thể và tin tức tố, phân chia cấp bậc cao thấp, còn Beta thì không có.
Enigma là giới tính cực kỳ hiếm, có khả năng biến Alpha thành Omega.
Tuyến thể có thể giải phóng tin tức tố, là biểu tượng cho tố chất tổng hợp, khả năng sinh sản và địa vị của E, A, O.
Năm năm trước tuyến thể của anh bị tổn thương do tai nạn, không thể giải phóng tin tức tố cũng không thể sinh con. Trong mắt người đời, một Alpha không có tuyến thể khỏe mạnh chẳng khác nào phế nhân.
Ông nội anh là Phó Khởi Nguyên lại là người truyền thống, coi trọng tin tức tố cấp cao nên đã trực tiếp tước bỏ địa vị người thừa kế Phó thị của anh.
Nhưng theo lẽ thường, tuyến thể bị hỏng thì tế bào sinh sản cũng mất khả năng thụ tinh, vậy mà Đoàn Đoàn... quả thực là con ruột cùng huyết thống với anh.
Chuyện này rất kỳ lạ, y học hiện tại chưa ghi nhận trường hợp nào như thế, chỉ có thể quy kết là do tuyến thể của người cha kia có điểm đặc biệt.
Thực ra anh cũng từng điều tra về Enigma đó, nhưng ban đầu không tìm được manh mối gì vì người đó dùng thông tin giả.
Tuy nhiên trong lúc đưa Đoàn Đoàn đi kiểm tra sự phát triển tuyến thể, anh vô tình có được manh mối. Nhờ thám tử tư điều tra rất lâu, cuối cùng anh mới xác định được danh tính người đó.
Mọi chuyện không kịp suy nghĩ nhiều, anh vội vã về nhà, lúc về đến nơi đã gần 11 giờ đêm. Còn chuyện bảo mẫu, anh đã nhờ bạn thân từ nhỏ là Sở Thiếu Lê giải quyết.
Về nhà, Phó Dục Hàn chưa kịp thay đồ, trên người vẫn mặc áo sơ mi trắng và quần âu đen.
Vừa đặt nhóc con đang ngủ say xuống giường thì một cuộc gọi video gọi đến.
"Ting ting..."
Nhóc con bị đánh thức, mở đôi mắt ngái ngủ định há miệng khóc. Phó Dục Hàn thấy tình hình không ổn liền tắt ngay điện thoại, ôm con dỗ dành.
Tuyến thể của anh không thể giải phóng tin tức tố áp bức, chỉ có thể tiết ra một chút tin tức tố xoa dịu cho bé.
Nhóc con đã ngủ đủ giấc, cảm nhận được tin tức tố của ba liền nín khóc, bắt đầu mở miệng "ê a" liên hồi. Phó Dục Hàn vội lấy nước ấm cho con uống.
Uống xong, Phó Dục Hàn hôn Đoàn Đoàn mấy cái. Đoàn Đoàn tưởng ba đang chơi với mình, cứ vung tay "ê a" gọi mãi không thôi.
"Được rồi, đừng gọi nữa, miệng hết đau rồi hả? Ba đi pha sữa cho con uống nhé."
Phó Dục Hàn ấn nhẹ vào cái mũi nhỏ của Đoàn Đoàn, giọng điệu trở nên dịu dàng.
Thấy ba ấn mũi mình, Đoàn Đoàn toét miệng cười, nhưng đôi mắt sưng đỏ vẫn chưa xẹp xuống, nhìn rất đáng thương.
Thấy dáng vẻ ngoan ngoãn đáng yêu này của con, tim Phó Dục Hàn mềm nhũn, vừa đau lòng vừa thấy may mắn.
Anh đã quyết định sẽ ở nhà với Đoàn Đoàn vài ngày, tiện thể đưa con đi kiểm tra tổng quát.
Cho con uống sữa và bôi thuốc xong, anh mới có thời gian gọi lại cho Sở Thiếu Lê.
Vừa kết nối, Sở Thiếu Lê đã vội vàng hỏi han: "Lão Phó, Đoàn Đoàn sao rồi? Rốt cuộc là tình hình thế nào?"
Lúc đi bệnh viện tình thế cấp bách nên Phó Dục Hàn chưa kịp giải thích, giờ anh mới kể vắn tắt lại sự việc.
Sở Thiếu Lê nghe xong liền nổi trận lôi đình: "May mà Đoàn Đoàn không sao! Trời đánh thánh vật, sao dám làm thế với đứa bé mấy tháng tuổi chứ!"
Chưa đợi Phó Dục Hàn trả lời, cậu ta lại bồi thêm một câu: "À đúng rồi, mụ bảo mẫu kia sống chết không chịu khai gì cả!"
"Trong dự tính."
Ánh mắt Phó Dục Hàn lạnh đi, không hỏi được gì từ bảo mẫu cũng phải. Thật ra anh đã đoán được ai là kẻ chủ mưu rồi.
Anh chắc chắn sẽ không bỏ qua cho bất kỳ kẻ nào tham gia vào việc này.
"Thiếu Lê, cậu tìm chút việc cho đám người Phó thị làm đi, đỡ để họ tưởng tôi dễ bắt nạt. Với lại chuyện để Phó Hướng Tùng lên chức làm đến đâu rồi?"
"Sắp rồi, tôi đã liên hệ riêng với các cổ đông bên phe mình, sẽ sớm mở đại hội cổ đông để giáng chức cậu xuống làm Phó tổng, đưa Phó Hướng Tùng lên làm Tổng giám đốc."
Nhắc đến chính sự, Sở Thiếu Lê trở nên nghiêm túc.
"Được, cứ thế đi."
Nếu làm tốt việc này thì vạn sự đại cát, chỉ cần đợi người nhà họ Phó từ từ chui vào rọ là được.
Đột nhiên Sở Thiếu Lê thở dài, hoàn cảnh của thằng bạn thân mình đúng là không dễ dàng gì.
Chuyển chủ đề, Sở Thiếu Lê bắt đầu khuyên nhủ: "Tìm người khác chăm sóc thật sự không đáng tin, hay là cậu liên hệ với bố của Đoàn Đoàn xem..."
"Không được!" Phó Dục Hàn nghe vậy liền nghiêm giọng từ chối.
Vừa dứt lời anh liền im lặng, một lúc sau mới nói: "Xin lỗi Thiếu Lê, tôi biết cậu muốn tốt cho tôi, tôi không có ý nhắm vào cậu."
"Haizz, tôi với cậu ai với ai chứ, đừng có sến súa thế được không? Không tìm thì không tìm, tôi cũng chăm sóc Đoàn Đoàn được mà."
Phó Dục Hàn chưa từng nói đứa bé từ đâu mà có, Sở Thiếu Lê tưởng mình khơi dậy chuyện buồn của bạn nên vội lảng sang chuyện khác.
Trò chuyện thêm vài câu, hai người mới cúp điện thoại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)