Ninh Nhuyễn Nhuyễn cũng trở về phòng.
Đến lúc đóng cửa lại, cô mới phát hiện hai chân mình mềm nhũn.
Mồ hôi lạnh khi vừa tỉnh giấc vẫn chưa khô, bị gió thổi qua khiến cả người lạnh buốt.
Bình tĩnh lại rồi, nỗi sợ vẫn còn nguyên.
Trong đầu cô không ngừng hiện lên cảnh kiếp trước bị chị ba đè xuống giường, cầm cây kim bạc vừa dài vừa to, từng cây từng cây đâm vào da thịt.
Loại thuốc biến thái đó khiến cảm giác đau của cô bị khuếch đại gấp trăm lần.
Nỗi sợ cũng bị phóng đại vô hạn.
Chỉ cần nghĩ đến cảm giác đau lan khắp toàn thân, như có hàng ngàn lưỡi dao cạo vào từng kẽ xương...
Ninh Nhuyễn Nhuyễn lại run lên dữ dội, ôm chặt lấy hai vai mình.
Kiếp trước cô chỉ sống đến hai mươi lăm tuổi.
Nhưng bảy năm ấy...
Là quãng đời bi thảm đến mức người bình thường không thể nào tưởng tượng nổi.
Nếu chị gái đã quyết tâm muốn cô theo bố đến Tây Bắc chịu khổ chờ chết, còn bản thân thì theo mẹ đi hưởng “cuộc sống tốt đẹp”…
Vậy thì đổi đi!
Đổi hẳn cái cuộc đời chết tiệt này!
Chị ta không còn xem trọng tình thân, vậy cô cũng sẽ không tiếp tục mềm lòng với người chị này nữa.
Nơi đó vốn không phải thiên đường hưởng phúc, mà là địa ngục ăn thịt người không nhả xương. Nếu chị ta nhất quyết giành, vậy cứ để chị ta tự mình nếm trải.
Ninh Nhuyễn Nhuyễn ngồi lặng trên mép giường, vai khẽ rũ xuống, vừa suy nghĩ xem phải làm sao để bố không bị đưa đi Tây Bắc mà quay sang kết hôn với nữ thủ trưởng quân khu.
Đột nhiên, cả người cô cứng đờ.
Cô chợt nhớ ra một chuyện cực kỳ quan trọng!
Kiếp trước, khi mẹ Bạch Ngọc Phương ly hôn với bố, bà ta chỉ mang theo vài món trang sức đơn giản rồi tái hôn vào gia đình y học kia.
Trong số đó có một sợi dây chuyền kiểu dáng cổ điển, rất hợp với các cô gái trẻ.
Để lấy lòng người chị ba tính khí thất thường, Ninh Nhuyễn Nhuyễn đã đem sợi dây chuyền ấy tặng cho cô ta.
Kể từ đó, chị ba coi nó như báu vật, ngay cả lúc tắm cũng không bao giờ tháo xuống.
Có một đêm, cô bị hành hạ đến mức không ngủ nổi, chân trần đi xuống bếp uống nước.
Khi đi ngang qua phòng làm việc, cô vô tình nghe thấy chị ba và anh cả đang hạ giọng nói chuyện.
Cô chỉ loáng thoáng nghe được chị ba kích động nói rằng bên trong sợi dây chuyền có một thứ gọi là... “không gian”.
Ngay khi nghe thấy tiếng động ngoài cửa, hai anh em lập tức im bặt.
Anh cả còn lao ra ngoài, nhìn cô chằm chằm rất lâu.
Lúc ấy chỉ là một chuyện nhỏ, mấy ngày sau cô đã bị chị ba ép uống thuốc, tra tấn đến sống dở chết dở, căn bản không còn tâm trí để nghĩ sâu hơn.
Nhưng bây giờ ngẫm lại...
Chẳng lẽ sợi dây chuyền ấy thật sự có một không gian thần kỳ?
Bởi vì ngay sau đêm hôm đó, khi anh cả đến tìm cô, trên mặt anh ta hiện rõ vẻ ngông cuồng đắc ý, bóp chặt cằm cô rồi nói:
Nhà bọn họ sắp hoàn toàn đổi đời.
Sắp bước lên đỉnh cao quyền lực.
Cũng từ đó, địa vị của cả gia đình ấy trong giới y học tăng vọt.
Trước đó, tuy họ là một gia tộc y học có chút danh tiếng ở Đế Đô, nhưng dù là bố dượng, anh cả hay chị ba cũng chỉ dựa vào vài cuốn y thư cổ truyền còn sót lại của tổ tiên.
Cho dù năng lực học hỏi rất mạnh, họ cũng không thể tiến thêm bước nào, nhiều nhất chỉ là những bác sĩ giỏi hơn người bình thường.
Nhưng kể từ sau chuyện sợi dây chuyền...
Cả nhà như được khai sáng, giống như có thần tiên chỉ điểm.
Y thuật của từng người tiến bộ vượt bậc.
Đặc biệt là chị ba, liên tiếp nghiên cứu ra những loại thuốc kỳ quái, đến cả cơ quan quốc gia cũng không thể kiểm nghiệm được.
Nghĩ thông suốt mọi chi tiết của kiếp trước, Ninh Nhuyễn Nhuyễn chỉ thấy sống lưng lạnh toát.
Kiếp trước, chính nhờ những loại thuốc cấm biến thái ấy mà chỉ trong vòng hai năm, chị ba từ một quân y bình thường đã thăng tiến như diều gặp gió, trở thành bác sĩ quân y đặc cấp hiếm có trong quân khu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)