Phải biết rằng, trước đây những người có thể trở thành bác sĩ quân y đặc cấp đều là các bác sĩ lão thành có thâm niên, hơn nữa số người giữ chức vụ ấy cùng lúc không bao giờ vượt quá ba.
Nói như vậy...
Nếu đúng là như vậy...
Cô tuyệt đối không thể để sợi dây chuyền tiếp tục nằm trong tay mẹ.
Càng không thể để mẹ mang nó đến cái địa ngục ấy rồi tặng cho chị ba thêm một lần nữa.
Ninh Nhuyễn Nhuyễn cắn môi, lập tức leo xuống giường.
Đến cả giày cô cũng không kịp xỏ hẳn, chỉ nhẹ nhàng bước từng bước ra ngoài.
Điểm đến đầu tiên là phòng khách.
Những giấy tờ quan trọng trong nhà và các món trang sức mẹ ít dùng đều được cất ở đây.
Phòng khách tối om.
Ninh Nhuyễn Nhuyễn lần mò mở ngăn kéo dưới bàn trà cùng chiếc tủ bên cạnh, đưa tay lục tìm.
Lược gỗ.
Đê khâu.
Những chiếc kẹp tóc và vài món trang sức nhỏ Bạch Ngọc Phương thường dùng đều đã được lấy ra.
Chỉ riêng sợi dây chuyền có mặt đá hình giọt nước là không thấy đâu.
“Két.”
Cửa phòng ngủ chính bỗng mở ra.
Bạch Ngọc Phương cầm chiếc ca men đi ra định rót nước uống. Vừa ngẩng đầu đã thấy cô con gái út đang ngồi xổm bên bàn trà lục tung mọi thứ, bà ngạc nhiên hỏi:
“Nhuyễn Nhuyễn? Nửa đêm rồi không ngủ, con tìm gì thế?”
Động tác của Ninh Nhuyễn Nhuyễn khựng lại.
Tim cô như hẫng mất một nhịp.
Nhưng rất nhanh cô bình tĩnh trở lại.
Cô mím đôi môi tái nhợt, ngẩng đầu lên, cố ý tỏ vẻ lưu luyến không nỡ, khẽ hỏi:
“Mẹ... con chợt nhớ trước đây mẹ có một sợi dây chuyền, ở giữa có mặt hình giọt nước màu trắng, đúng không ạ?”
Bạch Ngọc Phương khựng tay, cau mày suy nghĩ.
Đúng là bà ta có một sợi như vậy.
“Đúng rồi, mẹ nhớ ra rồi. Mẹ có sợi dây chuyền đó, cất trong hộp lâu lắm rồi. Nửa đêm con tìm nó làm gì?”
“Đó là dây chuyền của mẹ...”
Ninh Nhuyễn Nhuyễn cúi đầu, cố ý xoắn chặt hai bàn tay vào nhau, giọng nghèn nghẹn như sắp khóc.
“Chúng ta sắp phải xa nhau rồi. Con theo bố đến Tây Bắc... sau này... sau này cũng không biết còn có cơ hội gặp mẹ nữa không. Con muốn mang theo sợi dây chuyền ấy bên mình, coi như một vật để nhớ mẹ.”
Nghe vậy, trái tim Bạch Ngọc Phương như bị kim đâm.
Nỗi chua xót dâng lên nghẹn ngào.
Dù sao cũng là đứa con bà ta mang nặng đẻ đau.
Bà bước tới, hốc mắt đỏ hoe, dịu dàng xoa đầu con gái.
“Con ngốc này, muốn gì cứ nói với mẹ. Đêm hôm khuya khoắt còn tự mình lục tung mọi thứ làm gì. Sợi dây chuyền ấy mẹ cất trong chiếc rương gỗ long não ở phòng. Đi theo mẹ, mẹ lấy cho con.”
Nói xong, hai mẹ con đi đến trước cửa phòng ngủ chính.
“Con đứng ngoài chờ một lát.”
Bạch Ngọc Phương bước vào, không đánh thức Ninh Lê Sanh, nhẹ tay tìm kiếm.
Khoảng hai phút sau, bà bước ra với một chiếc hộp trang sức cũ màu xám trong tay.
Mở nắp hộp rồi đưa đến trước mặt Ninh Nhuyễn Nhuyễn.
“Con xem có phải sợi này không?”
Ninh Nhuyễn Nhuyễn cúi đầu nhìn.
Trên lớp nhung màu xám, một sợi dây chuyền kiểu dáng cổ điển lặng lẽ nằm đó.
Ở giữa là một viên đá trắng óng ánh hình giọt nước.
Chính là nó!
Bạch Ngọc Phương khẽ thở dài.
“Hình như sợi dây chuyền này là quà bố con mang từ miền Nam về cho mẹ lúc đi làm ăn nhiều năm trước. Kiểu dáng trẻ quá, giờ mẹ đeo cũng không hợp nữa. Nếu con thích, muốn giữ làm kỷ niệm thì cứ cầm đi.”
Ninh Nhuyễn Nhuyễn cố nén niềm vui đang cuộn trào trong lòng, gật đầu thật mạnh, nhận lấy sợi dây chuyền rồi xoay người định trở về phòng.
“Nhuyễn Nhuyễn...”
Bạch Ngọc Phương bỗng bước nhanh tới, nắm lấy bàn tay nhỏ lạnh buốt của cô.
“Con bé này, sao bướng thế chứ? Con thật sự muốn theo bố sao?”
Cuối cùng nước mắt bà ta cũng rơi xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
