Đời này, cuộc sống của một cô tiểu thư phải thuộc về cô ta, Ninh Viên Viên!
Cô ta cũng muốn trở thành người nhà cán bộ cấp cao ở Đế Đô!
Cũng muốn được cả gia đình nâng niu trong lòng bàn tay!
Còn Ninh Nhuyễn Nhuyễn, cái bình thuốc này, cứ đến vùng quê nghèo khổ ở Tây Bắc mà nếm thử cảm giác bị đám đàn ông nghèo khát đàn bà nhìn chằm chằm đi!
Nghe Ninh Nhuyễn Nhuyễn nói vậy, Bạch Ngọc Phương sốt ruột nắm lấy cổ tay mảnh mai của cô.
“Nhuyễn Nhuyễn, con đang giận đúng không? Con thật sự nghĩ kỹ rồi sao? Với sức khỏe của con, đến Tây Bắc thì không chịu nổi nổi vài tháng đâu!”
Bà ta tuy ích kỷ, không muốn theo chồng chịu khổ nhưng cũng thật lòng mong cả hai đứa con đều được sống. Dù sao chúng cũng là máu mủ bà ta mang nặng đẻ đau.
Ninh Lê Sanh cũng đỏ hoe mắt, vội bước tới khuyên:
“Đúng vậy, Nhuyễn Nhuyễn! Đừng chấp chị con, cũng đừng bướng bỉnh nữa. Con theo mẹ đi, chỉ ở đó mới có bác sĩ giỏi nhất cứu được con.”
“Không đâu.”
Ninh Nhuyễn Nhuyễn không chút do dự lắc đầu, nhẹ nhàng rút tay khỏi tay mẹ.
“Bố, mẹ, con không giận dỗi. Con sẽ theo bố.”
Không ai hiểu rõ hơn cô cuộc sống sau khi theo mẹ sẽ ra sao.
Đó là địa ngục.
Dù chết, cô cũng không muốn bước vào lần thứ hai.
Cô biết mẹ không phải không yêu mình.
Chỉ là...
Mẹ yêu cuộc sống giàu sang hơn.
Để đứng vững trong gia đình mới, để không đánh mất cuộc sống sung túc, mẹ sẽ bắt cô nhẫn nhịn, sẽ tát cô khi cô bị người ta làm nhục, ép cô nuốt hết tủi nhục và máu mắt vào trong.
Sau mỗi lần như vậy, mẹ đều ôm cô khóc, nói rằng nếu nhà họ không bị đưa đi vùng xa thì tốt biết bao.
Nếu bố vẫn tiếp tục làm ăn thì tốt biết bao.
Cả nhà sẽ được sống yên ổn, chẳng phải chịu những uất ức này.
Nhưng nói những điều đó thì có ích gì?
Mẹ luôn nói chỉ cần còn sống là tốt rồi.
Nhưng nếu cái giá của việc sống là sống không bằng chết, là bị tất cả mọi người khinh miệt chửi rủa, là rõ ràng bị hãm hại nhưng ai cũng cho rằng cô tự chuốc lấy, là mỗi lần ra đường đều bị người ta chỉ trỏ...
Thì sống như vậy còn ý nghĩa gì nữa?
Nhìn ánh mắt kiên quyết của cô con gái út, Ninh Lê Sanh chỉ thấy đau lòng và bất lực.
Cuối cùng ông thở dài một hơi, như thể già đi mười tuổi chỉ trong chớp mắt.
“Nếu đã vậy... thì quyết định như thế đi.”
Ông nhắm mắt, quay sang nhìn Bạch Ngọc Phương.
“Ngọc Phương, sáng mai vừa mở cửa là chúng ta đến Cục Dân chính làm thủ tục ly hôn.”
Mọi chuyện cuối cùng cũng được quyết định.
Hai chị em tuy là sinh đôi nhưng thật ra cũng không giống nhau hoàn toàn.
Chỉ tiếc con bé không muốn, còn Viên Viên thì làm ầm ĩ đến mức này.
Đành vậy thôi.
Ngoài hành lang, cảm xúc của mọi người dần bình tĩnh lại.
Chỉ có Ninh Viên Viên, sau khi xác nhận mọi chuyện đã thành kết cục không thể thay đổi, bả vai căng cứng mới buông lỏng, thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi sống lại, phát hiện mình trở về đúng ngày trước khi bị đưa đi vùng xa năm 1969, cô ta còn chưa kịp xỏ hẳn giày đã lao ra khỏi phòng với tốc độ nhanh nhất.
Mục đích chỉ có một.
Phải chốt chuyện này.
Cô ta sắp được sống sung sướng rồi!
Không phải đến Tây Bắc xúc phân nữa!
“Được rồi, đã quyết định thì nghỉ ngơi sớm đi. Ngày mai còn nhiều việc phải làm.”
Thấy hai cô con gái đều không nói gì nữa, Bạch Ngọc Phương mệt mỏi lên tiếng rồi xoay người trở về phòng ngủ chính.
Ninh Viên Viên đứng dậy, phủi bụi trên ống quần, vừa đắc ý vừa thương hại liếc Ninh Nhuyễn Nhuyễn một cái rồi quay người về phòng mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)