Tô Diệp đang định hỏi, chỉ nghe Tần Diễm nói: “Đến nơi rồi còn chưa chịu buông?”
Quả nhiên bệnh viện đã ở ngay trước mắt, Tô Diệp vẫn còn đang ôm eo anh, tay vẫn còn dán lên cơ bụng săn chắc của anh. Cô vội vàng buông anh ra rồi xuống xe, không dám nhìn anh: “Cảm ơn anh Tần Diễm.”
Tần Diễm chống đôi chân dài hai bên xe, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bóng lưng Tô Diệp đang vội vã bước vào bệnh viện. Cô rất cao, rất gầy, nhưng không hề trơ xương, một thân trang phục theo phong cách lười biếng, đơn giản, rất thuần khiết.
Anh híp mắt, quay đầu xe, quay về.
Tô Diệp vào bệnh viện, thay quần áo. Nghe y tá nói, có một bệnh nhân mới nhập viện bị thương ở đầu, bác sĩ không xoay xở kịp nên đành gọi cô đến thay.
Tô Diệp xem hồ sơ bệnh nhân và kết quả kiểm tra trên máy tính, bệnh nhân An Huệ, 55 tuổi.
Cô đột ngột đứng dậy, bước nhanh về phía phòng bệnh của bệnh nhân.
Tô Diệp đẩy cánh cửa đang khép hờ, gọi một tiếng với người phụ nữ quý phái sắc mặt nhợt nhạt, đầu quấn băng gạc đang nói chuyện với người giúp việc trên giường bệnh: “Dì.”
An Huệ, mẹ của Chu Tầm.
Bà ấy sững sờ một lúc, rất nhanh sự kinh ngạc đó đã biến thành niềm vui sướng: “Diệp Tử?”
An Huệ ngồi thẳng dậy, nắm lấy tay Tô Diệp đánh giá từ trên xuống dưới, miệng nói: “Lớn rồi, cao hơn rồi, cũng xinh đẹp hơn rồi. Sao lại gầy đi nhiều thế này so với trước kia, có phải công việc bận rộn quá ăn uống không tốt không, sau này dì sẽ sắp xếp người mang cơm cho cháu.”
Tô Diệp ngồi bên mép giường, nắm lấy tay bà: “Không cần đâu dì, cháu rất ổn. Sao dì lại bị thương, đã báo cho anh Chu Tầm chưa ạ?”
An Huệ bị cao huyết áp, buổi trưa đứng dậy đột ngột nên hoa mắt chóng mặt ngã xuống. May mà người giúp việc phát hiện kịp thời, cho uống thuốc hạ huyết áp mới tránh được tai họa, nhưng vẫn bị đập đầu.
“A Tầm công việc quá bận, dì không sao cả, nên không nói cho nó biết.” An Huệ nhìn cô, ánh mắt tràn ngập sự vui mừng không hề giả tạo.
Tô Diệp vừa xót xa vừa trách móc, dặn dò bà sau này nhất định phải cẩn thận.
Kết quả kiểm tra cô đã xem rồi, chấn động não nhẹ, theo dõi ở bệnh viện vài ngày, nếu không có vấn đề gì lớn thì có thể về nhà tĩnh dưỡng.
Hai người trò chuyện một lúc, rất tự nhiên chuyển sang công việc của Tô Diệp.
An Huệ hỏi: “Cháu về bệnh viện Ninh Châu học tập sao? Sẽ ở lại bao lâu, chỗ này cách nhà cháu một khoảng khá xa, cháu ở đâu?”
Tô Diệp thản nhiên cười: “Dì ơi, cháu không phải về học tập, cháu làm việc ở đây, cháu thuê nhà gần bệnh viện.”
Lúc rảnh rỗi, cô sẽ về nhà ở, nếu bận thì ở lại chỗ thuê.
Sắc mặt An Huệ hơi đổi, nhưng cũng chỉ trong nháy mắt, nhanh đến mức Tô Diệp tưởng mình nhìn nhầm.
Nhưng nụ cười rõ ràng đã trở nên gượng gạo, An Huệ nói: “Kinh Thị là trung tâm quốc gia, đô thị quốc tế, không gian phát triển lớn. Bệnh viện Phụ thuộc Kinh Thị bao nhiêu người muốn vào mà không được, nghe nói giáo sư hướng dẫn của cháu rất đánh giá cao cháu, cháu vừa tốt nghiệp đã được ông ấy giữ lại, luôn dẫn dắt cháu học hỏi kinh nghiệm, từ bỏ thật sự là đáng tiếc.”
Kinh Thị rất tốt, nhưng cách bố mẹ cô quá xa, muốn về một chuyến cũng không dễ dàng. Năm ngoái về nhà, cô cảm nhận rõ ràng bố mẹ đã già đi, cô muốn dành nhiều thời gian bên họ hơn.
Nơi đó mùa đông khô hanh lạnh lẽo, mùa hè nóng bức, cô ở đó sáu năm, vẫn không thể thích ứng được với thời tiết ở đó.
Ninh Châu thì khác, bốn mùa như xuân, ôn hòa ẩm ướt, cũng phồn hoa không kém, lại là nơi cô lớn lên, cô muốn trở về.
Vốn dĩ việc đến Kinh Thị học, cũng không phải là ý muốn của cô.
“Cháu nhớ bố mẹ.” Tô Diệp nói.
An Huệ hơi ngẩn người, cười gượng: “Ở đây cũng rất tốt, gần nhà, cháu ở đây cũng quen thuộc, chúng ta cũng có thể chăm sóc cháu.”
“Cảm ơn dì đã thấu hiểu.” Tô Diệp nói.
“Đứa trẻ ngốc này, cảm ơn dì làm gì?” Trên mặt An Huệ xẹt qua một tia áy náy.
Tô Diệp cười không nói, nhưng cô biết trong lòng An Huệ hiểu rõ, bản thân cô càng hiểu rõ hơn, bà ấy không muốn cô ở lại Ninh Châu.
Sau đó cô đứng dậy: “Dì ơi, mấy ngày dì nằm viện, sẽ do cháu phụ trách. Dì nghỉ ngơi cho tốt, đừng suy nghĩ gì cả, cháu sẽ kê cho dì một ít thuốc, nhớ uống đúng giờ. Lát nữa y tá sẽ đến truyền dịch cho dì, cháu đi làm việc trước, lát nữa lại đến thăm dì.”
“Cháu cứ làm việc của cháu đi, không cần lo cho dì.” An Huệ nói.
Nhìn cửa phòng bệnh đóng lại, sắc mặt An Huệ trầm xuống, nói với người giúp việc là dì Lý bên cạnh.
“Chu Tầm sắp đính hôn đến nơi rồi, Diệp Tử lại về vào lúc này, nó còn có thể yên tâm đính hôn sao?”
Dì Lý an ủi: “Thiếu gia là người chín chắn, cậu ấy sẽ biết chừng mực. Nhà họ Tô có ơn với cậu ấy, nên cậu ấy mới đối xử tốt với Tô tiểu thư, có lẽ không có ý gì khác đâu, phu nhân lo lắng quá rồi.”
An Huệ lắc đầu: “Không, con trai tôi, tôi hiểu tâm tư của nó.”
Bà đã sớm nhìn ra Chu Tầm thích Tô Diệp. Vì Tô Diệp, anh liều mạng thuyết phục bố mẹ Tô Diệp chuyển đến Ninh Châu, chính là để Tô Diệp tiếp tục sống cùng một nơi với anh.
Đại học anh không muốn thi vào trường ngoại tỉnh, cũng không muốn ra nước ngoài du học, chính là muốn ở lại Ninh Châu bên cạnh Tô Diệp.
Tô Diệp đối với anh cũng có tình cảm. Lúc trước nghe nói Chu Tầm sắp đến Kinh Thị học thạc sĩ, tiến sĩ, cô lập tức điền nguyện vọng thi đại học vào Đại học Y khoa Kinh Thị.
“Thực ra tôi cũng rất thích Diệp Tử, hiểu chuyện xinh đẹp, bố mẹ con bé cũng là người tốt, tiếc là con bé không có gia thế, không giúp được gì cho Chu Tầm.”
Tô Diệp từ phòng bệnh đi ra, trở về văn phòng. Bác sĩ cùng khoa Tống Hiểu đang soi gương trang điểm.
Cô ta mỉa mai nói: “Có được một cơ hội thể hiện tốt như vậy, còn không mau cảm ơn tôi?”
Tô Diệp lập tức hiểu ra: “Là cô bảo người gọi điện cho tôi?”
Hôm nay Tống Hiểu trực, Tô Diệp còn tưởng cô ta bị sắp xếp vào phòng phẫu thuật đột xuất nên mới gọi mình đến, xem ra cô ta chẳng có việc gì.
Tống Hiểu: “Tôi chỉ nhắc một câu, chủ nhiệm đồng ý rồi. Chút tâm tư đó của cô, người khác không biết, tôi lại biết rõ. Cho cô cơ hội thể hiện trước mặt Chu phu nhân, cô không vui sao?”
“Tôi có tâm tư gì?”
Thời gian nghỉ ngơi bị chiếm dụng, Tô Diệp có chút bực bội.
Tống Hiểu cười nhạt: “Chuyện xấu của cô, tôi không muốn nói ra. Nhưng tôi khuyên cô một câu, làm bác sĩ ấy à, không chỉ chú trọng y thuật, thâm niên, mà còn phải xem nhân phẩm, tuyệt đối đừng vì phẩm hạnh mà ảnh hưởng đến việc xét duyệt thăng cấp.”
Cô ta đắc ý: “Đúng rồi, chiều nay cô trực thay đi, tôi phải tìm chủ nhiệm hướng dẫn viết luận văn học thuật, kinh nghiệm lâm sàng, thực hành phẫu thuật, chiều nay bận lắm.”
Những thứ này đều cần thiết cho việc xét duyệt thăng cấp.
Tô Diệp cười khẩy: “Bận rộn thế cơ à, chú ý một chút, đừng có đột tử đấy.”
Tống Hiểu: “Cô!”
Tô Diệp nhìn khuôn mặt trắng bệch của cô ta: “Đừng vẽ nữa, đã đủ để trừ tà rồi.”
Tống Hiểu hừ lạnh một tiếng, rời khỏi văn phòng.
Tô Diệp cũng muốn đi, nhưng An Huệ đang nằm viện ở đây, cô đành phải ở lại.
Tranh đấu chốn công sở ngành nào cũng có. Lần xét duyệt thăng cấp này, khoa ngoại thần kinh có mấy người đủ thâm niên, Tô Diệp là người có hy vọng nhất, là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của Tống Hiểu.
Buổi chiều rất bận rộn, sau khi tan làm, lại đến phòng bệnh chăm sóc An Huệ ăn uống, rửa mặt. Tô Diệp bận rộn mãi đến tám giờ mới kéo thân hình mệt mỏi trở về.
Trời đã tối, trên đường về, có người gọi video cho cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)