Chu Tầm và Quý Thiên Trì nhìn sang, Tô Diệp bối rối, giật lại điện thoại, giải thích: “Xóa nhầm thôi, tôi kết bạn lại là được.”
Tần Diễm ném điện thoại lên bàn, không thèm liếc cô thêm một cái, Tô Diệp đành phải kết bạn lại với anh.
Sau đó mấy người tán gẫu, phần lớn thời gian, Tần Diễm đều không nói gì, tựa lưng vào ghế híp mắt như kẻ nửa sống nửa chết.
Chỉ có Quý Thiên Trì là miệng nói không ngừng, sau đó chuyển sang chủ đề đời sống cá nhân.
Tần Diễm sắp ngủ gật đến nơi, đột nhiên buông một câu: “Lão Chu, nghe nói đối tượng liên hôn của cậu về nước rồi, lần này chắc sắp kết hôn rồi nhỉ?”
Canh của Tô Diệp vừa uống xong, xuống đến dạ dày bỗng trở nên lạnh ngắt, anh sắp kết hôn rồi sao?
Sau đó cô ngẩng đầu, mỉm cười nói: “Chúc mừng anh Chu Tầm nhé.”
“Đừng nghe cậu ta nói bậy, làm gì có chuyện đó?” Chu Tầm nhẹ nhàng phủ nhận.
Nhưng Tô Diệp biết, trong giới của bọn họ không có bí mật, chuyện không có thật, người khác sẽ không nói lung tung.
“Đừng nói chuyện của anh nữa, Diệp Tử, em ở lại Kinh Thị làm việc, trước đây bảo em về em đều không về, sao giờ lại nghĩ đến chuyện về đây rồi?” Chu Tầm chuyển chủ đề.
“Bạn trai cô ta ở Ninh Châu.” Tần Diễm giống như thuận miệng nói ra.
Bầu không khí bỗng chốc tĩnh lặng, Chu Tầm liếc nhìn sang, đôi mắt sâu thẳm tưởng chừng như không gợn sóng, giọng điệu bình thản: “Có bạn trai rồi sao?”
Tô Diệp muốn giải thích, Tần Diễm lại nhanh miệng hơn cô: “Sống cùng khu chung cư với tôi.”
Quý Thiên Trì trợn tròn mắt, bắt đầu hóng hớt: “Cậu gặp rồi à, là con lợn nào mà dám ủn cây cải trắng non nớt Diệp Tử này vậy, tôi đi tẩn hắn.”
“Chuyện này phải hỏi Tô Diệp rồi.” Tần Diễm tựa lưng vào ghế, nhẹ nhàng nhìn sang, nhướng mày hỏi: “Bạn trai cô trông như thế nào?”
Bị ba người đàn ông nhìn chằm chằm, Tô Diệp cảm thấy cả người như mọc gai. Cô âm thầm lườm Tần Diễm một cái, không nói chuyện thì chết người hay sao, đâu có ai mướn anh ta làm người phát ngôn.
Chu Tầm sắp kết hôn rồi, cô đương nhiên phải miêu tả người bạn trai “hờ” kia tốt hơn anh.
“A Diễm được mệnh danh là tác phẩm khoe kỹ năng của Nữ Oa nương nương, từng đi lính, không dựa dẫm vào gia đình, Khoa học kỹ thuật Hoàn Vũ chính là do cậu ấy sáng lập. Chưa tới mười năm, những công nghệ cao của quốc gia đều có sự đóng góp của công ty cậu ấy, bây giờ trí tuệ nhân tạo đang hot nhất, chó máy, sói máy gì đó, công ty cậu ấy đều có tham gia.”
Cậu ta lại đứng lên, đặt bàn tay lên ngực, người hơi rướn về phía trước: “Trịnh trọng giới thiệu một chút, giám đốc bộ phận cốt lõi nhất của Hoàn Vũ chính là kẻ hèn này, ngoài ra tôi còn là đối tác hợp tác.”
Đầu Tô Diệp hơi choáng váng, bây giờ danh tiếng của Hoàn Vũ rất lớn, nhưng ông chủ lại kín tiếng, chưa bao giờ lên báo hay nhận phỏng vấn, chỉ có một bản thông cáo báo chí, căn bản không lộ diện. Nếu không cố tình tìm kiếm thông tin công ty, sẽ không biết ông chủ là Tần Diễm.
Tìm kiếm Tần Diễm, cũng không có tin tức nào liên kết anh với Hoàn Vũ, ngược lại tin đồn tình ái thì hết cái này đến cái khác.
Hơn nữa, anh ta anh tuấn sao? Trông cũng chỉ ra dáng con người thôi.
“Tìm theo hình mẫu của tôi à?” Tần Diễm lơ đãng nhìn cô.
Sao có thể chứ, khoan nói đến chuyện cô không vừa mắt Tần Diễm, Tần Diễm cũng đâu có vừa mắt cô.
Tô Diệp thầm lấy lại bình tĩnh, quả quyết lắc đầu: “Công ty của anh ấy không nổi tiếng bằng Hoàn Vũ, nhân vật nhỏ bé không đáng nhắc tới.”
Tần Diễm gật đầu: “Cũng đúng, người xuất sắc như tôi đâu dễ gì có được, tìm một thế thân cũng là chuyện có thể thông cảm.”
Có một khoảnh khắc, Tô Diệp muốn hất phần canh còn lại vào mặt anh, da mặt thật sự quá dày, dùng để xây Vạn Lý Trường Thành thì tốt biết mấy.
“Sao có thể chứ, anh không phải mẫu người tôi thích.”
Câu này nói ra hoàn toàn thật lòng. Tần Diễm sở hữu một khuôn mặt chán đời như thể cả thế giới đều nợ anh ta, đối xử với ai cũng không khách sáo, không ga lăng, không quân tử, loại người này kẻ ngốc mới thích.
Khuôn mặt Tần Diễm lộ vẻ trút được gánh nặng, giống như tảng đá treo lơ lửng trong lòng cuối cùng cũng được đặt xuống, vỗ ngực nói: “May quá.”
Tô Diệp âm thầm lườm anh một cái, anh ta nói thế là có ý gì?
Quý Thiên Trì hưng phấn: “Vậy em thích mẫu người nào, như anh thì sao?”
Tô Diệp liếc nhìn cậu ta, giống như mỹ nam trong giới thời trang, một con công sặc sỡ, bèn lắc đầu.
“Được rồi, đừng trêu Diệp Tử nữa.” Chu Tầm kết thúc chủ đề này.
Tiếp đó bọn họ bắt đầu bàn luận về công việc, và những ngành nghề có triển vọng nhất hiện nay.
Tô Diệp không hứng thú, đúng lúc Tần Duyệt gửi tin nhắn tới: “Diệp Tử, có một tin tốt và một tin xấu, muốn nghe tin nào?”
“Tin tốt.”
“Khanh Khanh đặc biệt thích cậu.”
“Tin xấu thì sao?”
“Cậu không muốn giúp con bé.”
Không phải là không muốn giúp, nhà họ Tần hiển hách như vậy, Tô Diệp lại không phải chuyên gia, lỡ như xảy ra sai sót gì, cô gánh không nổi trách nhiệm, chút tự biết lượng sức mình này cô vẫn có.
Tô Diệp nghe Chu Tầm gọi cô, nói thời gian không còn sớm nữa, nên về rồi.
“Đi thôi, anh đưa em về.” Chu Tầm nói.
Quý Thiên Trì xoa cằm, nhìn Tô Diệp và Chu Tầm đi phía trước.
Chậc một tiếng: “Hồi nhỏ Tô Diệp cũng đâu có xinh đẹp thế này, cậu nhớ không, hồi cấp hai em ấy còn có một chiếc răng khểnh, giống như con thỏ vậy, còn thường xuyên cắn phải môi. Đúng là con gái càng lớn càng xinh, bây giờ vừa xinh đẹp lại có khí chất. Này A Diễm, bây giờ tôi theo đuổi em ấy thì sao?”
Đôi mắt lơ đãng của Tần Diễm lóe lên, buông một câu: “Đi vệ sinh một chuyến đi.”
Quý Thiên Trì lắc đầu, cậu ta đâu phải đứa trẻ lên ba, đi vệ sinh không cần người nhắc, cũng không phải hồi nhỏ, rảnh rỗi đi vệ sinh cởi quần ra so xem chim của ai dài rộng cao hơn.
“Đi vệ sinh làm gì?”
Tần Diễm nói: “Đái một bãi rồi soi lại mình đi.”
“…” Quý Thiên Trì kháng nghị: “Tôi rất đẹp trai có được không?”
Tần Diễm sải đôi chân dài bước ra ngoài: “Xem là so với ai, so với cóc ghẻ, cậu là mỹ nam.”
Quý Thiên Trì tức giận giậm chân: “Cậu đẹp nhất cậu đẹp nhất, đến lỗ đ*t cũng là mắt hai mí.”
Cậu ta và Tần Diễm quen nhau từ lúc còn mặc quần thủng đít, châm chọc lẫn nhau, không ai nể mặt ai.
Chu Tầm mười sáu tuổi mới về nhà họ Chu, là người gia nhập nhóm bọn họ sau, so ra thì quan hệ giữa cậu ta và Tần Diễm thân thiết hơn một chút.
Bám theo bước chân của Tần Diễm, Quý Thiên Trì mặt dày nói: “Cậu nói tôi không xứng với Tô Diệp, vậy tôi theo đuổi em gái cậu.”
“Cái nghiệp chướng đó, cậu thích thì cứ rước về nhà.”
Tần Diễm trở về nhà như thường lệ, Tần Duyệt đang ôm iPad chơi game trong phòng khách, thấy ông anh về, vội vàng ra đón.
“Anh, anh về rồi à?” Tần Diễm đang thay giày ở lối ra vào, không nhìn cô ấy cũng không đáp lời.
Tần Duyệt đứng trước mặt anh, huơ huơ tay trước mắt anh, tròng mắt anh cũng không thèm chớp, đi thẳng đến sô pha ngồi xuống, rót một cốc nước uống.
Tần Duyệt bĩu môi, anh trai cô ấy cái gì cũng tốt, chỉ là đôi khi vừa điếc vừa mù.
Ngồi xuống bên cạnh anh, thân mật khoác tay anh, tựa đầu lên vai anh.
Tần Diễm ghét bỏ dùng tay chống vào mặt cô ấy, đẩy ra: “Khanh Khanh ngủ rồi à?”
“Vâng.” Mặt Tần Duyệt bị bóp đến biến dạng: “Trước khi ngủ còn hỏi khi nào cô Tô Diệp mới đến, nhưng Tô Diệp bận quá, không rút ra được thời gian.”
Tần Diễm chậm rãi uống nước: “Quan hệ của hai đứa thế nào?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)