Quý Thiên Trì sửng sốt, sờ sờ khuôn mặt tuấn tú của mình: “Sao vậy?”
Giọng điệu Tần Diễm lạnh nhạt, như được tôi qua băng: “Không sợ Tô Diệp khâu miệng cậu lại, rồi khắc thêm một đóa hoa hồng sao?”
Quý Thiên Trì lập tức bịt miệng, gật đầu lia lịa, như thể giây tiếp theo thực sự có người cầm kim chỉ đến thêu hoa cho cậu ta vậy.
Trong phòng riêng, Tô Diệp vừa ngồi xuống chưa được bao lâu thì Chu Tầm đã quay lại. Anh cầm túi chườm đá trên tay, đi thẳng đến trước mặt cô, nhét vào tay cô.
“Chườm đi, đừng để sưng.”
Tô Diệp lắc đầu: “Không sao đâu.”
Chu Tầm giương mắt, đôi mắt hoa đào như chứa cả dải ngân hà, một khi nghiêm túc lên, sẽ mang đến cho người ta ảo giác về sự thâm tình.
“Diệp Tử, còn nhớ lời anh từng nói không?”
“Dạ?” Tô Diệp né tránh ánh mắt của anh.
Giọng Chu Tầm trầm thấp: “Ai làm em không vui, cứ trực tiếp đánh trả, xảy ra chuyện gì anh lo.”
Lời này anh quả thực từng nói, phía sau còn có nửa câu - nhưng nếu đánh không lại thì chạy, đợi anh đến xử lý.
Tô Diệp không muốn ỷ lại vào anh, suy cho cùng không ai có thể bảo vệ cô cả đời, nhưng cô vẫn gật đầu.
Khóe môi Chu Tầm hơi nhếch lên, xoa xoa đỉnh đầu cô: “Ăn cơm đi.”
Sau bữa ăn, hai người nói cười đi xuống lầu, đột nhiên có người gọi: “Lão Chu!”
Lúc Tô Diệp quay người lại, chân trượt một cái, người hơi lảo đảo. Chu Tầm đưa tay ôm chặt lấy eo cô, kéo vào lòng, cô mới đứng vững.
Chu Tầm ngước mắt nhìn sang: “Thiên Trì, A Diễm? Hai người cũng ở đây à?”
Ánh mắt Tần Diễm lơ đãng lướt qua bàn tay anh đang ôm eo Tô Diệp, híp mắt lại, không lên tiếng.
Quý Thiên Trì cười hì hì nói: “Sớm biết hai người ở đây thì đã đi cùng nhau rồi! Tiểu Diệp Tử, chào em nha.”
Tô Diệp mỉm cười: “Chào anh Thiên Trì.”
Cô lại nhìn sang Tần Diễm, lịch sự nói: “Chào anh Tần Diễm.”
Ánh mắt Tần Diễm lạnh nhạt, ngay cả một cái nhìn thẳng cũng không thèm cho cô, đôi môi mỏng khẽ mở, giọng nói lạnh lẽo.
“Gọi ai là anh? Thân lắm à?”
Tô Diệp lập tức cứng đờ, gốc tai nóng ran.
Quý Thiên Trì vội vàng hòa giải: “Ái chà, cậu ta có một đứa em gái đã đủ phiền rồi, em gọi một tiếng “anh” này, trực tiếp khiến cậu ta nhớ đến cái tai họa Tần Duyệt kia đấy, thôi, đừng để ý đến cậu ta!”
Nói xong vẫy tay với hai người, vội vàng đuổi theo Tần Diễm.
“A Diễm, con gái nhà người ta chào hỏi cậu, cậu có cần phải không nể mặt như vậy không? Mặt Tô Diệp đỏ hết cả lên rồi kìa!”
Tần Diễm không thèm quay đầu lại: “Không nhìn thấy.”
Quý Thiên Trì cạn lời: “… Cậu đúng là chẳng có chút phong độ nào.”
Tần Diễm cười khẩy: “Tôi có phong độ từ lúc nào?”
Quý Thiên Trì nghẹn họng.
Quả thực, anh ta nhìn giống con người, nhưng thực chất không phải người. Tùy ý ngông cuồng, lúc không vui, quản cậu là nam hay nữ, thân phận gì, anh ta đều không nể mặt, cho dù là bố đẻ anh ta cũng vậy.
Chu Tầm nhìn chằm chằm bóng lưng Tần Diễm, sắc mặt hơi trầm xuống, buông Tô Diệp ra, thấp giọng nói: “Cậu ta cái nết nó thế, đừng để trong lòng.”
Tô Diệp mỉm cười: “Em sẽ không để trong lòng đâu.”
Cô mới không thèm vì một người không liên quan mà tức giận.
Con người Tần Diễm, làm việc tùy hứng, lười khách sáo vòng vo. Cái gì mà phong độ quý ông, nhân tình thế thái, trong mắt anh đều là rác rưởi.
Nghe nói thời đi học anh đã cô độc kiêu ngạo, khinh thường việc kết giao bạn bè.
Tô Diệp luôn nghĩ mãi không ra, một người khiêm tốn ôn nhu như ngọc như Chu Tầm sao lại có thể trở thành bạn với anh ta.
Lần đầu tiên cô gặp Tần Diễm, đã bị anh chọc cho phát khóc.
Đó là ở thư viện, cô khó khăn lắm mới tìm được cuốn sách mình cần. Cô vừa đưa tay chạm vào sách, một bàn tay thon dài khác cũng phủ lên.
Là Tần Diễm.
“Nhưng tôi chạm vào trước mà.”
Anh cười khẩy một tiếng: “Cô chạm vào trước rồi, còn không cho tôi xem trước à? Cái gì cũng muốn chiếm chữ “trước”, có tham lam quá không?”
Nói xong, rút cuốn sách quay người bỏ đi, ngay cả một ánh mắt cũng lười bố thí.
Tô Diệp tức đến đỏ hoe mắt, về phàn nàn với Chu Tầm. Phàn nàn xong, mới thấy Tần Diễm đang ngồi ngay đối diện cô.
Sau đó, Chu Tầm mời Tần Diễm ăn một bữa cơm, anh mới miễn cưỡng nhường cuốn sách cho cô.
Sau này nữa, bọn họ trở thành bạn bè.
…
Màn đêm đen như mực, ánh đèn neon rực rỡ như dải ngân hà.
Chu Tầm vừa định đi lấy xe, điện thoại đột nhiên vang lên, dường như có việc gấp.
Tô Diệp chu đáo nói: “Anh cứ bận đi, em bắt taxi về.”
Chu Tầm nhíu mày: “Anh đưa em về trước.”
Điện thoại lại vang lên, anh mất kiên nhẫn bắt máy: “Biết rồi.”
Sau khi cúp máy, một chiếc xe sang màu đen từ từ dừng lại bên lề đường.
Cửa kính xe hạ xuống, lộ ra khuôn mặt khiến người ta gặp một lần là không thể quên nhưng lại vô cùng lạnh nhạt của Tần Diễm.
Anh gác khuỷu tay lên cửa sổ xe, lười biếng hỏi Chu Tầm: “Sao vậy?”
Chu Tầm bước tới: “Giúp tôi đưa Diệp Tử về, tôi có chút việc gấp, đừng bắt nạt em ấy.”
Tần Diễm lơ đãng đáp một tiếng: “Được.”
Chu Tầm mặc dù bất mãn với thái độ vừa rồi của anh, nhưng đối với anh vẫn khá tin tưởng, quay đầu nói với Tô Diệp: “Ngồi xe A Diễm về nhé, anh đi trước đây.”
Tô Diệp gật đầu: “Đi đường cẩn thận.”
Xe của Chu Tầm đã đi xa, Tô Diệp vẫn nhìn về hướng đó - không phải là lưu luyến, mà là cố ý tìm một mục tiêu để nhìn, để khỏi phải nhìn Tần Diễm.
Cô mong sao mau chóng có một chiếc taxi đi ngang qua, để cô có thể lập tức trốn thoát.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, phía sau không có chút động tĩnh nào.
Tô Diệp tưởng Tần Diễm đã đi rồi, thầm thở phào nhẹ nhõm, cẩn thận quay đầu lại.
Kết quả chạm phải một đôi mắt sâu thẳm.
Tần Diễm nửa tựa vào ghế, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cô.
Thấy cô đứng cách xa tít tắp, giống như lại gần anh một chút sẽ trúng độc bỏ mạng vậy, ánh mắt anh lạnh đi, giọng nói trầm thấp.
“Còn chưa lên xe? Đợi tôi bế cô lên à?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)