Chạng vạng tối.
Tô Diệp tan làm ở bệnh viện, lúc nhận điện thoại của cô bạn thân Tần Duyệt, cô đang mở cửa một chiếc xe và ngồi vào trong.
Cô nói vào điện thoại: “Không cần tới đón đâu, xe mình gọi đến rồi, ừm, lát nữa gặp.”
Tô Diệp là một bác sĩ, nhưng thời đại học cô từng học thêm về tâm lý học.
Cháu gái của Tần Duyệt có vấn đề về tâm lý, hai người đã nói chuyện rất nhiều lần, cô cũng từng làm bài kiểm tra nhỏ cho cô bé, Tô Diệp suy đoán là hội chứng lo âu.
Tần Duyệt đã nhắc đi nhắc lại mấy lần, muốn Tô Diệp đến nhà xem tình hình cho cháu gái.
Tô Diệp theo bản năng dùng khóe mắt liếc sang. Chiếc áo sơ mi đen ôm sát cơ thể che giấu cực tốt khí thế của anh, vừa lạnh lùng lại vừa cao quý.
Cổ áo bung mở hai chiếc cúc, lờ mờ lộ ra cơ ngực săn chắc.
Tay áo xắn lên một nửa, để lộ cổ tay màu lúa mì với những đường nét mượt mà. Anh một tay xoay vô lăng, dáng vẻ lười biếng lại ngông cuồng, mang đến cho người ta cảm giác đầu tiên: Nguy hiểm.
Anh nhìn sang, nhạt giọng hỏi: “Thiển Thủy Loan?”
Giọng nói trầm thấp cuốn hút, vì không cười nên trông có vẻ hơi dữ tợn.
Tô Diệp chỉ chạm mắt với anh một cái đã thấy bất an, vội vàng cụp mắt né tránh: “Đúng vậy.”
Khí thế của người này quá mạnh, cô có chút sợ hãi, cảm giác như mình vừa lên nhầm xe dù. Cô siết chặt điện thoại, lặng lẽ bấm ba con số một một không.
Đúng lúc này, điện thoại của đối phương vang lên. Người đàn ông tiện tay bắt máy, bật loa ngoài, rồi ném điện thoại lên đế sạc không dây.
Từ trong điện thoại truyền đến giọng nói: “A Diễm, anh em đều đang đợi cậu đấy, sao cậu còn chưa tới?”
“Không đi được, đang tiếp khách.”
“Không phải chứ anh trai, anh phát triển cái nghề phụ này từ lúc nào thế?”
Người đàn ông vẫn giữ vẻ mặt bình thản: “Cúp đây.”
“Đừng mà anh, Lão Chu cũng tới rồi, hai người cũng lâu rồi không gặp nhau, qua đây một chuyến đi, để cậu ấy nói chuyện với anh.”
Hai chữ “tiếp khách” rõ ràng mang theo ý cợt nhả. Trong lòng Tô Diệp lập tức dâng lên sự cảnh giác, lại nghe thấy âm thanh ồn ào lộn xộn làm nền trong điện thoại, hẳn là một tụ điểm giải trí vàng thau lẫn lộn, cô càng chắc chắn người đàn ông này chẳng phải hạng người tốt đẹp gì.
Nghe thấy anh có việc, cô vội vàng lên tiếng: “Chào anh, anh cứ cho tôi xuống ở đây đi, không thể làm lỡ việc của anh được.”
Người đàn ông thậm chí chẳng thèm nhìn cô lấy một cái, không đợi người trong điện thoại nói hết câu đã ngắt máy, buông một câu: “Tiện đường.”
Anh gác khuỷu tay lên cửa sổ xe, ngón tay chống cằm, lười biếng tựa lưng vào ghế, đôi chân dài vẫn duy trì tư thế co gập.
Tô Diệp đã sinh lòng cảnh giác, cô ung dung bình tĩnh nói: “Bạn trai tôi sống ở số một trăm linh một Thiển Thủy Loan, anh ấy là cảnh sát, vừa nãy còn hỏi tôi khi nào tới, tôi đã gửi định vị cho anh ấy rồi. Bác tài, anh dừng xe lại đi, anh ấy ra đón tôi rồi.”
Người đàn ông vẫn giữ dáng vẻ lười nhác, hoàn toàn không đáp lời.
Tô Diệp chỉ cảm thấy bầu không khí trong xe ngột ngạt đến mức đáng sợ, ngay cả hít thở cũng không thông. Cô lấy lại bình tĩnh, tiếp tục nói: “Tình cảm của chúng tôi đặc biệt tốt, anh ấy luôn không yên tâm để tôi ra ngoài một mình. Bác tài, anh ấy sắp tới rồi, cứ dừng ở đây đi.”
Người đàn ông liếc mắt nhìn sang, trong ánh mắt lạnh nhạt ấy, Tô Diệp bắt được hai phần ý cười chẳng mấy tốt đẹp.
Màn đêm buông xuống, nói thật, lúc này cô thực sự có chút sợ hãi, bàn tay siết chặt điện thoại đến mức các khớp xương trắng bệch.
Vài tiếng còi cảnh sát dồn dập vang lên, bao vây từ cả phía trước lẫn phía sau. Cuối cùng Tô Diệp cũng thở phào nhẹ nhõm, đúng vậy, vừa nãy cô đã báo cảnh sát, cảnh sát đến rất nhanh.
Khoảnh khắc chiếc xe bị chặn lại, Tô Diệp hạ cửa kính, bò từ bên trong ra ngoài. Nhìn thấy viên cảnh sát bước xuống từ xe tuần tra, cô suýt chút nữa thì bật khóc.
Đồn cảnh sát.
Trong phòng thẩm vấn, người đàn ông lười biếng tựa lưng vào sô pha nhắm mắt dưỡng thần, thoải mái như đang ở nhà mình, hoàn toàn không coi nơi này ra gì.
Đến tận đây rồi mà vẫn còn ngông cuồng như vậy, Tô Diệp tức giận cắn chặt môi.
Hai viên cảnh sát bước vào, Tô Diệp vội vàng tiến lên, lịch sự nói: “Thưa cảnh sát, chính là anh ta giả danh tài xế, bắt cóc phụ nữ trẻ tuổi với ý đồ bất chính. Nhìn bộ dạng lưu manh sành sỏi của anh ta, chắc chắn không phải mới làm một hai lần, các anh nhất định phải thẩm vấn cho kỹ.”
Ánh mắt uy nghiêm của viên cảnh sát rơi xuống người đàn ông sắp ngủ gật kia, sau đó sắc mặt chợt biến đổi, bước nhanh tới.
“Diễm thiếu, sao lại là anh vậy?”
Người đàn ông ngái ngủ mở mắt, dường như bị làm phiền, anh nhíu mày, ngồi thẳng dậy một chút, rút ra một điếu thuốc ngậm vào miệng.
Viên cảnh sát vội vàng lấy bật lửa ra, che gió rồi “xoẹt” một tiếng châm lửa cho anh.
Người đàn ông rít một hơi thật sâu, lại nhẹ nhàng nhả ra làn khói mỏng, liếc nhìn Tô Diệp, không nhanh không chậm nói: “Chuyện này phải hỏi vị tiểu thư đây.”
“Chuyện này chắc chắn có hiểu lầm rồi.” Viên cảnh sát cười có chút mất tự nhiên, lén lút lau mồ hôi trên trán.
Tô Diệp nói: “Không có hiểu lầm gì hết, anh ta bắt cóc phụ nữ, từ chối dừng xe, không biết định làm ra chuyện đồi bại gì. Cảnh sát cứ điều tra kỹ đi, chắc chắn sẽ tra ra được thứ gì đó.”
Chưa đợi cảnh sát lên tiếng, người đàn ông dường như đã hết kiên nhẫn, anh thản nhiên đứng dậy, vừa đi vừa nói.
“Tôi còn có việc, vu cáo bị xử phạt thế nào, các anh rõ hơn tôi, nhớ bảo cô ta xin lỗi tôi.”
Thái độ kiêu ngạo đó, giống hệt như những ông trùm thứ thiệt, khinh thường việc phải biện minh, bởi anh biết tự khắc sẽ có người giải thích thay mình.
Khi đi ngang qua Tô Diệp, bước chân anh chậm lại, thân hình hơi nghiêng về phía trước, đôi môi mỏng kề sát tai cô, giọng điệu mang theo vài phần cợt nhả và mỉa mai.
“Tôi thích phụ nữ trưởng thành, không hứng thú với loại vắt mũi chưa sạch như cô.”
Hơi thở ấm nóng ấy khiến tai Tô Diệp tê rần. Lúc cô định lên tiếng mắng mỏ thì người đàn ông đã cất bước rời đi, tựa như mọi chuyện vừa rồi chỉ là ảo giác của cô vậy.
“Diễm thiếu, ngại quá, anh đi thong thả.” Viên cảnh sát thở phào nhẹ nhõm.
Trong phòng thẩm vấn, cảnh sát bắt đầu giáo huấn Tô Diệp.
“Cô gái à, lần sau nhớ tìm hiểu cho kỹ, lực lượng cảnh sát là để dành cho những người cần thiết hơn, không phải để lãng phí thế này đâu. Diễm thiếu là thân phận gì chứ, phụ nữ chủ động ngã vào lòng anh ấy đếm không xuể, anh ấy thèm bắt cóc cô sao?”
“Thấy cô cũng là người thật thà, lại là vi phạm lần đầu, nộp phạt năm trăm tệ đi. Diễm thiếu bảo cô xin lỗi anh ấy một tiếng, rồi gọi người nhà hoặc bạn bè tới bảo lãnh đi.”
“Dựa vào đâu mà tôi phải xin lỗi anh ta?”
“Xin lỗi một câu thì có lợi cho cô thôi.”
Tô Diệp tức muốn chết, cô báo cảnh sát là để tống anh ta vào trong này cơ mà.
Bảo cô xin lỗi trực tiếp là chuyện không thể nào. Cảnh sát phải vòng vèo mấy bận mới tìm được phương thức liên lạc của người đàn ông kia.
Tô Diệp không muốn gọi điện thoại cho anh, bèn kết bạn WeChat, mang theo chút tâm lý may rủi rằng anh sẽ không đồng ý, nhưng vài phút sau đối phương đã chấp nhận.
Cô gửi ba chữ “Tôi xin lỗi” xong, liền dứt khoát xóa luôn kết bạn.
Nửa tiếng sau Tần Duyệt chạy tới, bảo lãnh Tô Diệp ra ngoài. Sau khi tìm hiểu rõ tình hình, cô ấy chửi rủa suốt dọc đường, mãi cho đến khi đẩy cửa bước vào nhà vẫn chưa chịu dừng lại.
“Biến thái kết hôn với biến thái, mới sinh ra cái loại biến thái như vậy. Diệp Tử, cậu yên tâm, lát nữa mình sẽ sai người điều tra xem hắn ta là ai, dám vô lễ với bạn của mình, mình nhất định phải tống hắn vào tù.”
Tô Diệp nhớ lại tình cảnh ở đồn cảnh sát, cảm thấy người kia chắc chắn có lai lịch không nhỏ, cô lắc đầu: “Cảnh sát bao che cho anh ta, tống vào đó thì có ích gì. Theo mình thấy, lần sau nếu để mình gặp lại anh ta, thà rằng để mình lấy anh ta ra luyện dao mổ còn hơn.”
Tần Duyệt gật đầu: “Ý kiến này không tồi, nhân tiện thiến hắn luôn.”
Vừa bước vào cửa đã nhìn thấy trên sô pha có một người đàn ông đang ngồi. Anh vắt chéo đôi chân dài, ánh mắt dán chặt vào chiếc iPad trên tay.
Tần Duyệt kéo Tô Diệp, vui vẻ bước tới: “Anh hai, sao anh lại ở nhà?”
Người đàn ông ngẩng đầu, hờ hững liếc nhìn Tô Diệp một cái, ánh mắt phẳng lặng không chút gợn sóng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)