Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thê tử của thiếu tướng không dễ truy Chương 2: Con Trai, Đừng Gọi Anh Ta Là Ba

Cài Đặt

Chương 2: Con Trai, Đừng Gọi Anh Ta Là Ba

Cổng lớn của khách sạn quốc tế Tinh Vũ rực sáng trong đêm. Xe cộ sang trọng xếp hàng dài, dừng trước tấm thảm đỏ trải dài vào sảnh hội nghị.

Lê Ninh cúi xuống sửa lại cổ áo cho bé con đang đứng cạnh, khẽ nói:

“Con trai, lát nữa vào trong phải ngoan, không được chạy lung tung nghe chưa?”

Cậu bé khẽ gật đầu, mái tóc xoăn mềm lắc lư theo từng chuyển động. Gương mặt nhỏ nhắn mang theo vài phần non nớt, nhưng đôi mắt đen láy thì lại quá mức chín chắn. Cái gật đầu lễ phép khiến những người xung quanh không khỏi ngoái nhìn.

"Con chào các cô chú ạ."

Tiếng nói vang lên ngọt như kẹo khiến trái tim của vài bà dì họ hàng suýt mềm oặt. Lê Ninh khẽ cong môi cười, xoa đầu con trai, dắt bé bước vào trong.

Trong đại sảnh, âm nhạc du dương hòa cùng tiếng cười nói không ngớt. Cuộc họp lớp sau mười năm khiến bao kỷ niệm ùa về, người này chào người kia, người nọ mời rượu, dường như ai cũng có chuyện để kể.

Sự xuất hiện của Lê Ninh khiến một làn sóng nhỏ lan ra.

“Là Lê Ninh kìa! Trời đất, ba năm không gặp, cậu vẫn đẹp như hồi còn học y khoa!”

“Ơ, đứa bé là con cậu à?”

“Woa, đẹp trai quá trời, giống hệt mẹ!”

Cô chỉ mỉm cười, nhẹ nhàng gật đầu, đáp lại xã giao. Nhưng ánh mắt của cô vẫn luôn dõi theo cậu bé con đang nắm tay mình.

Tuy còn nhỏ, nhưng cậu đã biết đứng yên, không làm phiền người lớn, còn chủ động chào hỏi những ai đến gần. Nhiều bạn bè cũ của cô đều khen rằng cậu bé thật thông minh, lễ phép, lại hiểu chuyện.

Không ai hỏi cha đứa bé là ai. Cô cũng không muốn nhắc.

Cho đến khi...

Một giọng nói trầm thấp, uy nghiêm vang lên ở phía sau:

"Đứa bé là con cô sao?"

Thẩm Diệc Phong.

Vẫn là đôi mắt ấy, lạnh lẽo như gió mùa đông năm ấy tiễn cô rời đi.

Không ai lên tiếng. Mọi người dường như đều hiểu đây là một cuộc tái ngộ không hề bình thường.

Lê Ninh khẽ rút tay con trai ra sau lưng, như muốn giấu đi.

Nhưng quá muộn.

Cậu bé nhìn người đàn ông trước mặt, đôi mắt đen giống hệt anh ánh lên vẻ tò mò. Rồi chẳng rõ vì lý do gì, cậu bé mở miệng nói:

"Ba?"

Một tiếng gọi khiến toàn bộ đại sảnh chìm trong im lặng.

Đôi mắt Thẩm Diệc Phong trầm xuống, tựa như một cơn địa chấn đang tích tụ bên trong. Bàn tay vốn giắt hờ trong túi áo bất giác nắm chặt. Anh bước thêm một bước, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt đứa trẻ — từng đường nét, từng biểu cảm…

Không thể phủ nhận — giống anh đến kinh ngạc.

Ánh mắt của Lê Ninh lạnh đi, cô lập tức cúi xuống, giọng nói dịu dàng nhưng kiên quyết vang lên:

"Con trai, đừng gọi anh ta là ba."

Không phải vì cô hận. Cũng không phải vì cô muốn phủ nhận mối quan hệ máu mủ.

Mà là… người đàn ông này không có tư cách. Anh không biết cô đã một mình vượt qua bao nhiêu đêm nghén mửa, đã băng qua bao nhiêu phòng cấp cứu giữa ca trực để giữ đứa trẻ này. Cũng chưa từng hỏi — cô sống thế nào sau ngày ly hôn.

Anh im lặng. Cô cũng không nói thêm lời nào. Cả đại sảnh nín thở như đang xem một vở kịch đầy kịch tính.

Một lát sau, Thẩm Diệc Phong mở miệng, giọng trầm nhưng sắc như dao cắt:

"Nó bao nhiêu tuổi?"

Cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh.

“Không liên quan đến anh.”

SAU BUỔI TIỆC

Lê Ninh dắt con ra xe. Gió đêm lành lạnh, khiến cô khẽ rùng mình.

Vừa định mở cửa xe thì cánh tay bị kéo lại. Lực đạo không mạnh, nhưng đủ để khiến cô quay người.

Thẩm Diệc Phong đứng sau, ánh mắt sâu hun hút, lần đầu tiên không lạnh lẽo như băng, mà có chút… hỗn loạn.

"Nó là con tôi. Đúng không?"

Lê Ninh lặng im. Một giây sau, cô cười nhạt:

“Thiếu tướng Thẩm, xin hỏi anh lấy tư cách gì để hỏi câu đó?”

Anh không đáp. Ánh mắt anh dừng trên mặt đứa trẻ đang nhìn anh, rồi lại nhìn cô.

"Tôi muốn xét nghiệm ADN."

Lê Ninh nhìn anh như nhìn một người xa lạ. Không phải giận dữ, mà là đau lòng. Hóa ra, sau tất cả, anh vẫn không tin cô.

“Được thôi,” cô gật đầu, giọng nhẹ bẫng, “nhưng nếu kết quả là thật, tôi hy vọng anh sẽ để tôi nuôi con, như ba năm nay tôi vẫn làm.”

Anh nhìn cô, lần đầu tiên im lặng thật lâu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc