Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thê tử của thiếu tướng không dễ truy Chương 3 :thiếu Tướng Là Chồng Tôi

Cài Đặt

Chương 3 :thiếu Tướng Là Chồng Tôi

Trong bệnh viện quân khu, không khí trầm tĩnh như mọi ngày. Nhưng tại tầng cao nhất — khu vực VIP dành riêng cho nhân vật đặc biệt — đang xảy ra một màn “hội ngộ” đầy sóng gió.

Lê Ninh vừa đặt túi tài liệu lên bàn thì cửa phòng bị mở bật ra. Tiếng bước chân dứt khoát vang lên, cùng với đó là giọng nói lạnh như cắt gió tháng chạp:

“Tôi không cho phép cô tự ý rời khỏi doanh trại mà chưa xin phép.”

Thiếu tướng Thẩm Diệc Phong xuất hiện trong bộ quân phục tác chiến gọn gàng. Ánh mắt sắc lạnh của anh lướt qua chiếc áo blouse trắng của cô, như muốn xé tung lớp vỏ bình tĩnh mà cô khoác lên người.

Lê Ninh không ngẩng đầu. Cô thuần thục xếp lại hồ sơ, nhẹ giọng:

“Tôi đã nộp đơn xin chuyển công tác. Từ hôm nay, tôi không còn là bác sĩ quân y dưới quyền anh nữa.”

Thẩm Diệc Phong nheo mắt. Cô gái này... đang phản kháng?

Anh tiến lên, một tay đập mạnh xuống bàn khiến tập hồ sơ rung lên:

“Tôi không đồng ý.”

Lê Ninh ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt lặng băng kia. Trong khoảnh khắc, mọi kỷ niệm trong ba năm chung sống như cuộn phim tua ngược — từ ngày cô bị ép gả cho anh, đến những đêm cô chờ anh về giữa mùi máu và thuốc súng… rồi cả lần sẩy thai mà anh còn không biết…

Cô siết chặt ngón tay, mỉm cười nhạt:

“Xin lỗi, thiếu tướng. Nhưng bây giờ tôi không cần sự đồng ý của anh nữa.”

Câu nói ấy như nhát dao cắm thẳng vào tim Thẩm Diệc Phong.

Anh nhìn cô, im lặng trong ba giây. Rồi bỗng nhiên, anh rút một vật trong túi áo — chiếc thẻ quân nhân màu đỏ chói mang tên Thẩm Diệc Phong, với dòng chú thích: “Tình trạng hôn nhân: ĐÃ KẾT HÔN”.

Anh nhếch môi:

“Vậy để tôi nhắc cô nhớ: cô là vợ hợp pháp của tôi. Thiếu tướng Thẩm Diệc Phong – chồng cô – không cho phép cô rời khỏi tôi.”

Toàn bộ phòng họp bệnh viện lặng ngắt như tờ. Các bác sĩ và y tá bên ngoài vội vàng né đi, không ai dám ho he nửa chữ. Tất cả đều biết, Lê Ninh – bác sĩ tài năng nhất viện – chính là “phu nhân không được thừa nhận” của vị thiếu tướng lạnh lùng nhất toàn quân khu.

Lê Ninh đứng bật dậy, mắt đỏ hoe:

“Vậy còn đứa con đã mất của chúng ta thì sao? Anh có nhớ không? Hay trong mắt anh, tôi chỉ là một người vợ trên giấy tờ – không hơn, không kém?”

Không khí như đặc quánh lại.

Thẩm Diệc Phong đứng đó, lần đầu tiên không thể nói nên lời. Vẻ mặt cứng như đá của anh thoáng rung động. Ánh mắt anh dừng lại ở bàn tay gầy guộc đang siết chặt của cô — bàn tay từng vuốt ve vết thương của anh, từng đặt lên trái tim anh khi anh hôn mê ba ngày giữa ranh giới sống chết…

Anh tiến tới một bước.

“Lê Ninh… anh... không hề quên.”

Một câu, nhẹ như gió.

Nhưng trái tim Lê Ninh lại không chịu mềm xuống. Cô quay đi, lạnh lùng:

> “Muộn rồi, thiếu tướng. Tôi bây giờ chỉ muốn làm bác sĩ cứu người. Không còn muốn làm vợ một người không biết giữ lời hứa nữa.”

Tối hôm ấy, tại phòng chỉ huy bí mật.

Thẩm Diệc Phong ngồi trước màn hình giám sát, nhìn vào hình ảnh cô gái áo blouse trắng đang bước vào khu cấp cứu, tự tay xử lý một ca mổ khẩn. Ánh mắt anh sâu không đáy.

Trung tá Hạ đứng bên cạnh, nhẹ giọng:

“Thiếu tướng, anh định làm gì tiếp theo?”

Thẩm Diệc Phong siết chặt nắm tay, mắt sáng lên như dã thú bị thương:

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc