Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thê tử của thiếu tướng không dễ truy Chương 1: Thiếu Tướng, Ly Hôn Đi

Cài Đặt

Chương 1: Thiếu Tướng, Ly Hôn Đi

Bầu trời đêm ở thành phố A không có sao, chỉ có ánh đèn từ hàng vạn ngọn đèn đường và những ô cửa sổ sáng rực giữa cao ốc, giống như những con mắt lạnh lùng soi mói từng bước chân người đi.

Lê Ninh đứng trước tòa nhà quân khu trung ương, hai tay nắm chặt, từng đốt ngón tay trắng bệch trong chiếc áo khoác dài màu kem. Trong túi xách bên người, bản đơn ly hôn cô đã ký xong từ ba ngày trước đang đè nặng lên trái tim.

Đây là lần cuối cùng cô đến nơi này. Không phải để trách móc, không phải để níu kéo, càng không phải để bắt ép. Chỉ đơn giản là… trao trả lại đoạn hôn nhân lạnh lẽo suốt hai năm qua.

“Cô Lê, mời đi theo tôi. Thiếu tướng đang ở phòng tiếp khách.”

Giọng nói cứng nhắc của trợ lý bên cạnh cắt ngang dòng suy nghĩ. Lê Ninh gật đầu, bước chân thong thả nhưng kiên quyết. Trái tim cô không còn run rẩy như ngày đầu tiên gặp anh nữa. Bây giờ, nó đã học cách bình thản trước sự lạnh lùng của một người không đặt mình trong mắt.

Cửa phòng mở ra, hương thuốc lá nhàn nhạt phả ra theo làn gió lạnh.

Người đàn ông đứng cạnh cửa sổ, bóng lưng cao lớn phủ lên tấm rèm mỏng. Bộ quân phục màu xanh sẫm bao lấy vóc dáng rắn rỏi, cứng cáp. Từ bả vai tới cánh tay là từng vết sẹo mờ — không cần đoán cũng biết là chiến tích từ bao lần ra chiến trường.

Anh quay lại, ánh mắt đen nhánh đâm thẳng về phía cô, sâu không thấy đáy.

“Cô đến tìm tôi?”

Lê Ninh hít sâu, lấy bản đơn ly hôn từ túi ra, đặt lên bàn gỗ sẫm màu.

“Chúng ta ly hôn đi.”

Trong không khí, im lặng kéo dài như dây đàn sắp đứt. Không có tiếng gầm, không có lời níu giữ. Người đàn ông kia chỉ hơi nhíu mày, cúi mắt nhìn tờ giấy như nhìn một báo cáo chiến sự vô nghĩa.

“Vì sao?”

Lê Ninh khẽ cười, nhẹ đến mức gần như vô thanh.

“Vì tôi mệt rồi.”

Anh không đáp. Tĩnh lặng lan ra, như thể cô chưa từng xuất hiện.

Cô không đợi anh trả lời. Quay người bước đi, từng bước đều đặn, không quay đầu lại. Trợ lý ở cửa không ngăn cản, chỉ lặng lẽ cúi đầu chào, như một nghi thức kết thúc lễ truy điệu.

Ra đến cửa lớn, gió đêm lạnh lẽo ùa tới, cuốn theo cả những giọt nước mắt chưa kịp rơi. Bụng dưới cô hơi co rút. Tay khẽ đặt lên bụng, một nụ cười mệt mỏi nhưng dịu dàng hiện lên nơi khóe môi.

Bác sĩ mỉm cười, còn Lê Ninh thì ngẩn người nhìn tờ siêu âm trong tay. Bên trong, một chấm nhỏ đang tồn tại, như ánh sáng trong vực tối của đời cô.

Từ ngày rời khỏi Thẩm Diệc Phong, cô không liên lạc lại với anh. Không trách móc, không cầu xin, càng không báo cho anh biết chuyện này.

Cô đã học cách tự yêu mình.

3 NĂM SAU – HỌP MẶT HỌC SINH CŨ

Lê Ninh xuất hiện trong bộ đầm dài đơn giản, tay dắt một bé trai khoảng hai tuổi. Mái tóc xoăn nhẹ, gương mặt tuấn tú, đôi mắt đen sâu… giống y như ai đó cô từng biết.

Cô không ngờ, trong lúc bước ra từ hội trường, lại đụng phải người đàn ông ấy sau ba năm trời cắt đứt.

Bốn mắt nhìn nhau.

Anh vẫn mặc quân phục, ánh mắt lạnh băng.

Nhưng lần này, thứ làm tim anh loạn nhịp không phải là gương mặt cô.

Mà là…

Đứa trẻ bên cạnh cô, gọi khẽ một tiếng: “Mẹ ơi, mẹ…”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc