“Có.” Cô còn đang loay hoay với cái bao tải đồ đạc cồng kềnh, nghe anh gọi tên thì giống như đang trong buổi huấn luyện quân sự bị điểm danh, cô lập tức ngẩng đầu lên.
“Đồ đạc thì chú Trần sẽ giúp em mang. Em chỉ cần theo tôi lên xe là được.”
“Ồ.” Diệp Mãn lúc này mới ngừng tay, trước khi lên xe cô cúi đầu nhìn đôi giày của mình, khẽ dậm chân phủi sạch lớp tuyết, rồi mới bước vào.
Có những người trời sinh đã mang theo sự cao ngạo.
Diệp Mãn hiểu, lúc cô thành thật nói ra nỗi lo của mình, thì dáng vẻ của anh đứng trong gió tuyết đêm ấy đã nói rõ tất cả.
Anh hoàn toàn không cần chứng minh gì, cũng chẳng buồn giải thích mình là người tốt hay kẻ xấu.
Nhưng dáng vẻ anh muốn giúp cô lại chẳng phải vì trên người cô có thứ gì anh ta muốn hay có thể lợi dụng. Nó giống như con người tình cờ đi ngang, gặp một con mèo nhỏ nơi góc phố.
Chỉ vì trên bộ lông của nó có hoa văn khác biệt nên anh ta liếc nhìn nhiều hơn hai lần. Ai ngờ con mèo nhỏ ấy lại chạy đến đòi ăn, anh ta tiện tay lục túi lấy ra hai miếng cá khô ném xuống, đối với nó mà nói thì chẳng khác nào một bữa tiệc thịnh soạn.
Diệp Mãn ngồi xuống ghế bọc da lông mềm mại và ấm áp, cảm giác trong không gian khép kín này khác hẳn, không giống lúc ở ngoài trời rộng rãi có thể thoải mái nói chuyện.
Bầu không khí xung quanh bắt đầu trầm xuống.
Khi người đàn ông trước mặt không nói gì, tự nhiên lại toát ra một loại áp lực.
Cái áp lực ấy khiến cô thấy khó chịu, vốn dĩ ngồi xe đã chẳng thoải mái. Mà khi đã lên xe rồi, thì đi được bước nào hay bước đó vậy, cô không còn tâm tư để hỏi anh ta rốt cuộc sẽ đưa mình đi đâu.
Cô chưa kịp nhìn kỹ, người đàn ông trước mặt lại nói: “Đi theo tôi.”
Giọng anh đã nhạt đi nhiều.
Nếu như nói trong đêm gió tuyết, Diệp Mãn dường như còn có thể gắng gượng đoán ra cảm xúc của anh, thì khi đã vào trong tòa nhà bê tông cốt thép này, dường như mọi vui giận buồn vui của anh đều bị che lấp.
Diệp Mãn lặng lẽ đi theo phía sau anh.
Hai người vòng qua lối đi của cư dân trong tầng hầm, bước vào khu vực chờ thang máy được trang hoàng hiện đại. Diệp Mãn ngẩng đầu, nhìn thấy phía trên viết “Thang máy chuyên dụng cho cư dân khách sạn - căn hộ”, trong một thoáng chưa kịp phản ứng là khách sạn hay căn hộ.
Nhưng cô biết, cho dù là khách sạn hay căn hộ thì cô cũng chẳng thể ở nổi.
Khi thang máy từ từ đi lên, Diệp Mãn mới phát hiện bên ngoài thang máy lắp kính trong suốt, trước mắt hiện ra những tòa cao ốc sừng sững nối tiếp nhau, ánh đèn rực rỡ đến mức khiến người ta phải ngẩng nhìn. Rồi từng chút một, tất cả lùi xuống dưới chân cô.
Cô chống tay lên mặt kính, trong lòng bị cảnh đêm của thành phố dưới bầu trời tháng mười hai choáng ngợp.
Cô không dám thốt lên lời nào, không phải sợ bị nói là quê mùa, mà chỉ cảm thấy nếu cất tiếng lúc này thì chẳng khác nào làm phiền... dù sao anh vẫn như không hề nhìn thấy, chỉ cúi đầu chăm chú nhìn xuống nền gạch dưới chân.
Anh hoàn toàn chẳng bận tâm đến cảnh đẹp đang thay đổi phía sau lưng mình.
Mãi cho đến khi thang máy dừng ở tầng hai mươi, dãy hành lang sáng trưng ánh đèn trang trí tinh xảo, sáng rõ như ban ngày.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
