“Ừm.” Người đàn ông trước mặt nhướng một bên chân mày, gật đầu nói: “Em là ăn cơm trong cái nghề này.”
“Thật sao?”
Đây quả thật là lần đầu tiên có người nói với cô như vậy.
Anh nhìn cô, trong đôi mắt của cô dường như có thể thấy rõ tận đáy, nhưng nghĩ đến việc sau này cô sẽ phải bước vào cái chốn mà hàng ngàn người chen nhau qua cầu độc mộc, đúng như lời bạn cô nói, là cái nghề sâu như nước nuốt người không nhả xương, trong lòng anh chỉ khẽ nhếch môi cười giễu.
Không cần thử đâu, em sẽ không thể ở lại được.
“Đi thôi.”
Người đàn ông trước mặt nói xong, liền bước lên trước một bước.
“Đi đâu?” Diệp Mãn có phần không theo kịp với kiểu đề tài mà anh tùy hứng mở ra rồi lại xoay hướng bất chợt thế này.
“Không phải em nói muốn tìm phòng sao?” Anh xoay người nửa vòng.
Lúc này Diệp Mãn mới nhờ ánh sáng sáng rực của đèn hành lang tầng hai mươi mà thật sự nhìn rõ gương mặt của anh ngay bên cạnh.
Nói thế nào nhỉ, khoảnh khắc nhìn thấy anh, cô bỗng nhớ lại lời sư phụ.
“Đừng tưởng chúng sinh đều sống trong cùng một thế giới, nhưng con đường dưới chân mỗi người chưa từng giống nhau. Nhất là có những người, ngay khi em nhìn thấy lần đầu tiên, liền cảm giác rằng dù hai người đứng đối diện nhau, thì vẫn như cách trở núi cao biển rộng.”
Diệp Mãn đem tất cả những từ ngữ để miêu tả một người đàn ông đẹp ra suy nghĩ một lượt, vẫn thấy lời sư phụ nói là đúng nhất.
Người này, thật xa vời.
“Ngẩn ra làm gì thế?” Anh lại cất tiếng.
Diệp Mãn hoàn hồn, hỏi: “Đi đâu tìm phòng?”
“Em cứ theo tôi là được.” Anh bước đi phía trước.
Diệp Mãn lại đứng sững tại chỗ.
Anh quay đầu nhìn cô: “Sao vậy?”
Diệp Mãn: “Tiên sinh, anh biết không, tôi vừa mới bị một gã đàn ông lừa.”
Câu nói này lại khiến anh đột nhiên cảm thấy có phần hứng thú.
“Thật sao?” Anh ta kéo dài giọng, xoay hẳn người lại, đối diện với cô trong màn đêm đầy tuyết, “Vậy thì... em đi, hay là không đi?”
Trên người anh mặc áo choàng cashmere, trông có vẻ rất ấm áp.
Diệp Mãn vốn không biết lạnh.
Nhưng khi đứng trong đêm tuyết dày đặc khô buốt đến khó chịu của Xương Kinh, cô lại không kìm được mà khẽ rùng mình.
Đôi mắt cá chân lộ ra của cô trắng như vầng trăng khuyết.
Chỉ khựng lại một lát.
Rồi cái bao tải phồng lớn lại tiếp tục kéo lê trên nền đất để lại một vệt dài.
Chỉ là Diệp Mãn không ngờ, dừng ở đầu ngõ kia lại chính là chiếc xe biển số toàn số chín mà cô đã thấy trước đó.
Chiếc xe hơi màu đen giản dị trong đêm tuyết rơi lại hiện ra sạch sẽ không một hạt bụi, thân xe màu bạc sáng bóng, đường nét trơn tru như con cá voi đang bơi lội trong biển cả.
Tài xế từ xa đã trông thấy bọn họ, liền bước nhanh tới giúp cô xách đồ.
Diệp Mãn cảm thấy thật ngại, liền liên tục từ chối.
Tài xế: “Tiểu thư, để tôi cầm cho.”
Diệp Mãn: “Không cần đâu, tôi tự làm được. Anh cứ gọi tôi là Tiểu Mãn là được.”
Anh Hai vừa mở cửa xe thì khựng lại, quay đầu, lặp lại: “Tiểu Mãn.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
