Diệp Mãn lúc này mới trong ánh sáng hoàn toàn rực rỡ mà nhìn rõ gương mặt người đàn ông bên cạnh.
Ngũ quan của anh sắc nét, sống mũi cao thẳng, đường viền môi gọn gàng. Nhưng đôi mắt của anh, dường như vì hơi khép lại nên lại có phần ôn hòa.
Diệp Mãn nhớ tới khoảnh khắc vừa rồi khi chạm mắt với anh, trong ánh mắt ấy quả thật có men say vẩn đục, thậm chí khi nhìn cô còn thoáng chút tình ý.
Cô vừa nghĩ đến đây thì bất chợt lại chạm phải ánh mắt anh vừa quay sang.
“Bên này.”
Anh nhắc cô hướng đi.
Cô theo sau anh, có phần ngại ngùng khi phải đặt chân lên tấm thảm sạch sẽ, dù sao mới vừa rồi cô còn đứng trong đống tuyết bùn lầy.
Một nam một nữ mặc đồng phục giống hệt người dưới lầu đã đứng đợi sẵn, vừa thấy anh ta thì khẽ gật đầu.
Diệp Mãn nghe họ gọi: “Cô Thẩm.”
Anh chỉ khẽ gật đầu, rồi thân người hơi nghiêng sang một bên, chừa cho cô một chỗ: “Tiểu Mãn, lại đây.”
Đột nhiên nghe thấy tên mình, Diệp Mãn thoát khỏi dòng suy nghĩ mơ hồ, lập tức lấy lại tinh thần.
Đối phương đã nói rõ ràng như vậy, Diệp Mãn không tiện tiếp tục dây dưa: “Ồ... xin lỗi, đã làm phiền anh rồi.”
Nói xong, cô rụt đầu lại, nhưng lại thấy cánh cửa thang máy trước mặt mãi vẫn chưa khép. Cô ngẩng đầu lên, chỉ thấy ánh mắt của người đối diện rơi xuống đôi tay đang chống ở hai bên cửa thang máy của cô.
Lúc này cô mới vội vàng rút tay lại.
Ngay sau đó, cánh cửa thang máy từ từ khép lại.
Diệp Mãn chỉ kịp nhìn thấy mũi giày của anh dần biến mất trong khe cửa lạnh lùng, xa cách.
Rồi trong tiếng thay đổi con số hiển thị, thang máy dần hạ xuống, xa dần tầm mắt cô.
Lúc này Diệp Mãn mới xoay người lại.
Cô nhìn về phía mấy người vẫn đang chờ mình, rồi tự an ủi bản thân, thôi thì cứ ở lại một đêm vậy.
Ngày mai tìm được phòng rồi sẽ dọn đi, đến lúc ổn định chỗ ở thì lại cảm ơn vị tiên sinh kia cũng chưa muộn.
...
Cô không thể không thừa nhận, những thứ đắt đỏ mang đến cho người ta cảm giác quả thật khác hẳn, nhưng lại có chút lạnh lẽo.
Giống như người đàn ông mà cô gặp hôm nay vậy.
Có lẽ bầu trời đêm bên bờ sông kia quá đỗi rực rỡ. Đôi mắt trần tục của cô không nỡ để cảnh sắc ấy lịm tắt... Diệp Mãn vì thế cuối cùng cũng không ngủ được.
Cô lại trở mình, lấy từ trong vali ra cái túi vải, từ lớp lót trong cùng, rút ra một tấm danh thiếp chẳng hề ăn khớp với chiếc túi vải cũ kỹ kia.
Ánh sáng rực rỡ từ bên ngoài chiếu xuyên qua.
Cô lại nhìn kỹ lần nữa địa chỉ in trên danh thiếp.
Ngày mai tìm phòng, buổi chiều sẽ đến công ty giải trí này.
Rồi cô có thể đặt chân vững vàng ở thành phố rộng lớn này. Như lời cô từng hứa với sư phụ, cô nhất định sẽ tạo dựng được tên tuổi cho mình.
Cô lại nhét tấm danh thiếp vào, giữa những bông tuyết lả tả rơi xuống, mí mắt cô dần trở nên nặng nề.
Cô nhớ tới sư phụ, nhớ những năm tháng hơn mười năm lên núi xuống núi để học võ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)