Trong tay anh điếu thuốc vẫn còn cháy dở.
Ánh mắt anh lướt qua điếu thuốc còn chưa kịp hút hết, rồi chỉ tùy ý để nó cháy bên tay.
“Em muốn thuê phòng?”
Diệp Mãn nhìn gã đàn ông trước mặt khẽ cất lời.
Ngay từ nãy cô đã để ý đến anh rồi, chỉ là gã ta cứ đứng trong gió tuyết, vẻ mặt hờ hững nhìn náo nhiệt, ấn tượng đầu tiên để lại không được tốt lắm.
Chỉ là, cô tìm đi tìm lại cũng phải có một chỗ đặt chân. Khi quay trở lại, cô phát hiện gã ta vẫn đứng đó hút thuốc.
Gã ta cũng mặc một bộ vest như người đàn ông vừa rồi. Tuy cô không hiểu biết nhiều, nhưng vẫn phân biệt được chất liệu tốt xấu.
Trang phục thể hiện gu thẩm mỹ, cũng đồng thời thể hiện địa vị. Ví như người đàn ông trước mặt và gã đàn ông ban nãy, khí chất, thân phận... hoàn toàn khác biệt. Cô vốn không muốn làm phiền, nhưng lúc này quá bị động, xung quanh chẳng có ai, cô chỉ có thể cầu cứu gã ta.
“Ừm.” Diệp Mãn gật đầu. Vì đang là người nhờ vả, nên cô chân thành nói: “Vốn dĩ tôi đã đặt được phòng rồi, nhưng gã kia là kẻ lừa đảo, vậy nên tạm thời tôi phải tìm chỗ khác.”
Trong tay người đàn ông trước mặt vẫn kẹp điếu thuốc, nhưng đầu tàn đã hướng xuống, chỉ còn những vòng khói mảnh mai chầm chậm bay lên.
Cô lo gã ta sẽ bị bỏng tay, bèn nhắc nhở: “Tiên sinh.”
Lúc ấy anh mới như sực tỉnh, dí tàn thuốc vào bức tường xi măng loang lổ để dập tắt, rồi khi xoay người lại thì anh hỏi: “Em muốn ở đây sao?”
Lúc này anh đứng đút tay vào túi, đối diện với cô: “Chỗ này không phải nơi tốt đẹp gì đâu.”
Anh tuy không nói gì, nhưng cô lại cảm giác như ánh mắt anh đang rõ ràng lên tiếng rằng: em biết có nguy cơ cháy nổ, vậy mà em vẫn ở?
Diệp Mãn bổ sung: “Nhưng được cái tiền thuê nhà rẻ, hơn nữa không cần ở ghép với người khác, có một không gian riêng của mình.”
“Thế bạn cô đâu?” Anh chỉ kéo dài giọng hỏi.
Anh dường như đã khôi phục lại dáng vẻ thong dong và lười nhác trước đó. Sau khi hạ giọng, giọng anh bỗng trở nên trầm ấm, khiến Diệp Mãn vô thức cảm thấy như thể mình vừa uống rượu, não bộ sinh ra vô số dopamine, đối với câu hỏi của anh cô đều không kìm được mà trả lời.
Diệp Mãn: “Cô ấy đi rồi.”
Thẩm Khiêm Ngộ: “Đi đâu?”
Diệp Mãn cảm thấy anh ta đúng là thích xen vào chuyện thiên hạ.
Diệp Mãn: “Về quê rồi. Cô ấy đã ở Xương Kinh một thời gian, sau đó nói Xương Kinh không hợp với người ngoài, thế là cô ấy đi.”
Anh: “Vậy cô ấy tới đây làm gì.”
Diệp Mãn: “Tiên sinh, anh biết không, tôi chỉ hỏi anh một câu thôi.”
Anh: “Ừm.”
Ừm là có ý gì?
Diệp Mãn thành thật trả lời: “Cô ấy ký hợp đồng với một công ty quản lý, tới đây để phát triển.”
“Ồ.” Anh ta trong lòng đã có phán đoán: “Em là diễn viên à?”
Diệp Mãn tiếp nhận thân phận mới của mình cũng khá nhanh: “Phải. Nói chính xác thì tạm thời tôi là diễn viên đóng thế, hơn nữa còn là đóng thế võ thuật.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)