Tạ Giai Âm lễ phép nói: “Vậy thầy mau đi ăn đi ạ.”
Hứa Triều không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu, rồi cùng giảng viên Trang rời đi.
Tạ Giai Âm cũng thở phào nhẹ nhõm, đứng trước mặt Hứa Triều, không hiểu sao cô lại hơi căng thẳng. Cô trả lại khay cơm, vội vàng mở ô rời khỏi nhà ăn.
Lúc đang đợi lấy cơm, giảng viên Trang vẫn còn tò mò về cô học trò vừa khiến Hứa Triều chủ động bắt chuyện, bèn hỏi: “Giảng viên Hứa, cô học trò này của cậu giờ cũng làm việc ở đây à?”
Hứa Triều: “Ừm.”
Giảng viên Trang hỏi tiếp: “Chuyên ngành gì vậy?”
Hứa Triều: “Quản lý ký túc xá.”
Giảng viên Trang: “...?”
---
Ăn xong, cô quay về ký túc xá, bên ngoài mưa càng lúc càng lớn, sinh viên vội vã đi lại dưới những chiếc ô.
Tạ Giai Âm thong thả bước đi, cô thích những cơn mưa, tiếng mưa rơi tí tách nghe thật dễ chịu. Mưa lâu một chút, bụi bặm trong không khí đều được gột rửa, không khí cũng ẩm ướt, dễ chịu hơn. Những sinh viên xung quanh đều vội vã, chỉ có cô là ung dung bước đi trên những vũng nước.
Cô nghĩ đến việc Hứa Triều vừa chào hỏi mình ở nhà ăn, khóe miệng không khỏi cong lên, cảm thấy anh không thay đổi nhiều so với thời niên thiếu, không quan tâm đến ánh mắt của người khác, trong sáng và thẳng thắn.
Không ngờ anh vẫn có thể nhận ra cô ngay lập tức, cô tự thấy mình đã thay đổi không ít, lại còn đeo thêm kính.
Không biết lúc Hứa Triều chào cô, dì Lý và dì Trương trong nhà ăn có thấy không nữa.
Tuy Hứa Triều có vẻ không để ý nhưng cô vẫn không muốn anh vì cô mà vướng vào những lời đàm tiếu.
Cô đang mải mê suy nghĩ.
Bỗng nhiên, cô nghe thấy tiếng kêu thất thanh bên cạnh.
Tạ Giai Âm quay đầu lại, thấy một con mèo đen ướt sũng đang chạy xuyên qua đám đông. Khi đi ngang qua cô, nó khựng lại, quay đầu nhìn cô bằng đôi mắt vàng lạnh lùng, rồi lại tiếp tục chạy đi, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt.
Tạ Giai Âm trở lại tòa nhà ký túc xá, từ xa đã thấy một thiếu niên gầy gò đứng cạnh phòng bảo vệ, có lẽ vì không mang ô mà mưa lại lớn, nên cậu ta định đứng đó đợi mưa tạnh. Bạn bè xung quanh cậu ta đều có ô, vừa đi vừa nói cười rôm rả, chỉ có mình cậu ta đứng đó nhìn màn mưa.
“Bạn ơi, dùng ô của tôi đi.” Tạ Giai Âm tiến lại gần, không thu ô lại mà đưa thẳng cho cậu ta.
Thiếu niên ban đầu không nhìn cô, nghe thấy tiếng nói, cậu ta khựng lại một giây rồi mới quay đầu lại, đôi mắt đen láy lạnh lùng cũng nhìn sang nhưng không có động tác gì, chỉ nhìn chằm chằm, mang theo vài phần tê dại chậm chạp.
Tạ Giai Âm thấy cậu ta không động đậy, liền nắm lấy tay cậu ta, đặt cán ô vào tay cậu ta, mỉm cười: “Khi nào về thì trả ô ở phòng trực ban là được.” Nói xong, cô liền xoay người đi về phía phòng trực ban.
Thiếu niên cầm ô, đôi mắt đen láy ngây ra một lúc, rồi mới cúi xuống nhìn cán ô trong tay, cán ô bằng gỗ vẫn còn lưu lại hơi ấm từ lòng bàn tay cô, ánh mắt lạnh lùng khẽ dao động, cậu ta lại quay đầu lại, nhìn thấy bóng lưng mảnh mai mở cửa bước vào phòng trực ban, cứ nhìn như vậy một lúc, cậu ta khẽ nắm chặt cán ô, mở ô ra, cuối cùng cũng bước vào màn mưa dày đặc.
---
Tạ Giai Âm về lại phòng trực, mở toang hết cửa sổ, mặc cho tiếng mưa ào ạt ùa vào. Cô lôi từ trong ngăn kéo ra một cuốn truyện trinh thám.
Cô là một người hết sức bình thường, điều kiện kinh tế chẳng dư dả để mà theo đuổi những thú vui tao nhã, lại thêm tính lười vận động.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



