Miếng sườn to bằng bàn tay, cô ăn mấy miếng là hết.
Dáng vẻ ăn rất ngon miệng nhưng không hề thô lỗ.
Giang Diễn rất thích ăn cơm cùng cô, anh ta kén ăn, hơn nữa thường xuyên không có cảm giác thèm ăn, mỗi lần ăn cùng bàn với cô, nhìn cô ăn ngon lành như vậy, tự nhiên cảm giác thèm ăn cũng bị khơi dậy.
Đối với Tạ Giai Âm, ăn cơm là việc quan trọng hàng đầu; có cơm ăn, có áo mặc, có chỗ ngủ, chỉ cần đáp ứng được những điều này, những chuyện khác đều không phải là vấn đề lớn.
Cô một mình ngồi ăn hết bữa trưa thịnh soạn một cách ngon lành, trước khi rời đi đã âm thầm nghĩ tối nay sẽ thử món thịt kho tàu ở quầy bên cạnh.
“Chào thầy Trang, chào thầy Hứa.”
Trên đường trả khay cơm, Tạ Giai Âm vẫn còn đang nghĩ đến món thịt kho tàu buổi tối, đột nhiên nghe thấy phía trước có tiếng sinh viên chào hỏi.
Nghe thấy hai chữ “thầy Hứa”, cô theo bản năng ngẩng đầu nhìn.
Đây là lần đầu tiên cô gặp lại Hứa Triều sau mười năm nhưng vẫn nhận ra anh ngay lập tức.
Hứa Triều mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, mái tóc đen được chải gọn gàng ra sau, lộ ra khuôn mặt thanh tú, nổi bật mà lại trẻ trung, dáng người cao gầy, cao hơn hẳn người đàn ông trung niên đi cùng, diện mạo không có nhiều thay đổi, chỉ là đường nét càng thêm trưởng thành, rõ ràng, khí chất cũng càng thêm lạnh lùng, trầm ổn.
Anh trông có vẻ trẻ trung nhưng lại toát ra một khí chất vô hình, vừa nhìn đã biết là người có năng lực rất mạnh trong lĩnh vực chuyên môn của mình.
Người đàn ông trung niên được sinh viên gọi là thầy Trang bên cạnh cười ha hả gật đầu với những sinh viên chào hỏi.
Anh cũng chỉ khẽ gật đầu, tạo cho người ta cảm giác lịch sự nhưng lại khó gần, xa cách.
Hứa Triều là giảng viên vật lý, nghe đến chức danh này thôi đã thấy xa cách, Tạ Giai Âm lại càng nhớ đến những lúc Hứa Triều giảng bài cho cô, cô như lạc vào sương mù, chẳng hiểu gì cả.
Cô không ngờ lại gặp anh ở đây. Cô nghe nói các giảng viên trong trường đều có nhà ăn riêng, đồ ăn rất ngon nhưng nhà ăn số ba của Đại học Nam Viễn cũng rất nổi tiếng, thỉnh thoảng họ cũng ghé qua đây đổi gió.
Hứa Triều có lẽ không muốn người khác biết họ quen nhau, đặc biệt là trước mặt các đồng nghiệp và tiền bối.
Tạ Giai Âm nghĩ vậy, nên cũng không định tiến lên chào hỏi, tránh gây thêm phiền phức. Cô định lẳng lặng đi lẫn trong đám sinh viên nhưng Hứa Triều, người đang đi ngược chiều, đột nhiên dừng bước.
“Ăn rồi à?”
Đôi mắt màu hổ phách của Hứa Triều khóa chặt Tạ Giai Âm, người đang cúi đầu đi lẫn trong đám sinh viên.
Giọng anh đều đều, tự nhiên.
Tạ Giai Âm còn không chắc anh có đang nói chuyện với mình không, vì mấy sinh viên xung quanh cô cũng ngập ngừng chậm bước.
Giảng viên Trang đi cùng Hứa Triều cũng nghi hoặc dừng lại, nhìn đám sinh viên, rõ ràng cũng không biết anh đang nói chuyện với ai.
Tạ Giai Âm hơi ngạc nhiên ngẩng đầu lên, thấy Hứa Triều đang nhìn mình, rõ ràng là đang nói chuyện với cô.
Những sinh viên xung quanh cũng đổ dồn ánh mắt về phía cô.
Ngay cả giảng viên Trang cũng nhìn cô, đánh giá tuổi tác rồi hỏi Hứa Triều: “Cậu quen à?”
Hứa Triều thản nhiên đáp: “Học trò cũ của tôi.”
Có thể khiến Hứa Triều chủ động dừng lại chào hỏi, hẳn là một học trò không tầm thường.
Giảng viên Trang không khỏi nhìn Tạ Giai Âm thêm vài lần.
Việc Hứa Triều chủ động chào hỏi đã đủ khiến Tạ Giai Âm ngạc nhiên, không ngờ anh lại còn giới thiệu cô như vậy.
Cô cũng mỉm cười với giảng viên Trang không quen biết, coi như chào hỏi.
Nhớ đến câu hỏi ban nãy của anh, cô nhìn khay cơm trong tay, vội đáp: “Em ăn xong rồi ạ.”
Hứa Triều hỏi: “Công việc thế nào?”
Tạ Giai Âm đáp: “Cũng tốt ạ.” Cô lại hỏi han: “Sao giờ này thầy mới đi ăn ạ?”
Trong đôi mắt nhạt màu của Hứa Triều dường như có chút dao động: “Ừm.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)