Thì ra là Hạ Chu, đang nhìn cô với vẻ mặt vô tội.
Hạ Chu không ngờ lại làm cô sợ đến vậy, thấy cô gần như nhảy dựng lên, mặt mày tái mét nhìn mình, cậu ngớ người ra một lúc rồi cười ngặt nghẽo, vừa cười vừa hỏi: “Cô ơi, cô đọc gì mà sợ thế?”
Tạ Giai Âm thật sự bị dọa cho hết hồn, đến giờ vẫn còn thấy tim đập chân run. Cô ghét nhất là có người bất thình lình xuất hiện hù dọa mình, có chút bực bội nhìn cậu, không mấy thiết tha trả lời, nhíu đôi mày thanh tú hỏi: “Có chuyện gì không?”
Hạ Chu không ngờ cô có vẻ thực sự tức giận, xem ra là rất nhát gan, không hiểu sao lại có chút rụt rè, khép nép: “Ờ thì...tôi quên mang ô, cô có ô không, cho tôi mượn một cái được không?”
Tạ Giai Âm lạnh nhạt nói: “Không có.”
Hạ Chu nài nỉ: “Thế hôm nay cô đến đây bằng gì?”
Tạ Giai Âm: “Cho người khác mượn rồi.”
Hạ Chu cứng họng, thấy Tạ Giai Âm lại cúi đầu đọc sách, không thèm nhìn mình nữa, mặt vẫn còn hằm hằm, không hiểu sao cậu lại dịu giọng xuống, nịnh nọt: “Thôi mà, tôi xin lỗi, vừa nãy tôi không cố ý, tôi xin lỗi cô.”
Tạ Giai Âm cũng không ngờ tới. Cô không phải là người hay chấp nhặt, hơn nữa vừa rồi cũng chỉ là nhất thời bực bội, giờ nghe cậu chủ động xin lỗi, lại thấy thái độ của mình có phần hơi lạnh lùng, dù sao thì quản lý trước cũng bị sinh viên khiếu nại mà phải nghỉ việc, thế là cô cố gắng xoa dịu cảm xúc bực dọc trong lòng, nét mặt cũng giãn ra, rồi mới ngẩng đầu lên.
Và rồi cô thấy Hạ Chu đang nằm bò ra bậu cửa sổ, nhìn cô với vẻ mặt đáng thương.
Tạ Giai Âm không khỏi nghĩ thầm, đúng là người đẹp trai thì luôn được ưu ái, nhìn gương mặt ưa nhìn này làm ra vẻ đáng thương, hình như cho dù cậu có thật sự phạm lỗi gì, thì cũng không nỡ trách mắng. Cô dịu giọng xuống một chút: “Không sao. Nhưng mà ở đây tôi thật sự không có ô, vừa cho bạn học khác mượn rồi, cậu lên lầu lấy đi nhé.”
Hạ Chu thấy cô không giận mình nữa, lập tức tươi cười hớn hở: “Cô không giận tôi là được rồi ạ.”
Dứt lời, liền thấy Tạ Giai Âm kéo ngăn tủ ra, lấy từ bên trong ra một vật, sau đó đưa tới trước mặt cậu.
“Đây là chứng minh thư của tôi.”
Hạ Chu không ngờ cô lại thực sự đưa chứng minh thư cho cậu xem, ánh mắt đầu tiên của cậu không phải là xem ngày tháng năm sinh của cô, mà là xem ảnh trên chứng minh thư.
Trong ảnh, trông cô có vẻ trẻ hơn, giống như mới chỉ mười bảy, mười tám tuổi, mái tóc dài đen nhánh vén ra sau tai, đôi mắt không đeo kính đặc biệt đen láy, nhìn thẳng vào ống kính, rất xinh đẹp.
Ảnh chứng minh thư mà chụp được như vậy, đã là rất hiếm có rồi.
Đây là lần đầu tiên Hạ Chu nhìn thấy dáng vẻ không đeo kính của cô, hơn nữa còn là dáng vẻ thời thiếu nữ, ánh mắt nhịn không được dừng lại mấy giây.
Lần thứ hai anh mới nhìn đến ngày tháng năm sinh của cô, trong đầu nhanh chóng tính nhẩm, vậy mà vừa tròn ba mươi.
Tạ Giai Âm thu lại chứng minh thư, bỏ lại vào ngăn kéo: “Cậu đã xem chứng minh thư của tôi rồi, sau này đừng có nói lung tung nữa.”
Hạ Chu không ngờ cô lại nghiêm túc như vậy, có chút ngượng ngùng nói: “Tôi chỉ đùa với cô một chút thôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



