Nghiêm Cẩn Cẩn lập tức phấn chấn trở lại: “Lần sau chơi game nhất định phải gọi tôi!”
Tạ Giai Âm trả lời: “Ừ.”
Sau đó, nổi hứng, ấn vào vòng bạn bè của Nghiêm Cẩn Cẩn.
Sau đó, ngay trên dòng trạng thái đầu tiên của Nghiêm Cẩn Cẩn, cô phát hiện ra một tòa nhà quen thuộc.
Cô ngẩng đầu lên, phóng tầm mắt về phía cổng trường mới của Đại học Nam Viễn ở đằng xa.
Rồi lại cúi đầu, trong ảnh trên dòng trạng thái của Nghiêm Cẩn Cẩn rõ ràng là cổng trường mới của Đại học Nam Viễn.
Thế giới này không thể nào nhỏ bé đến thế chứ?
Tạ Giai Âm quay lại khung chat của hai người, gửi một tin nhắn:
“Cậu học đại học ở đâu thế?”
“Nam Đại.”
Tạ Giai Âm nhìn chằm chằm hai chữ này, chìm vào suy tư.
Thế giới này thực sự nhỏ bé đến vậy sao?
Cô cúi đầu gõ chữ:
“Đại học Nam Viễn à?”
“Không phải, Học viện Kỹ thuật Chuyên nghiệp Phương Nam.”
“...”
“Haha đùa thôi, là Đại học Nam Viễn đấy, ghê không!”
Một trường đại học nằm trong top 5 toàn quốc, đương nhiên là ghê rồi.
Tạ Giai Âm trả lời qua loa: “Ừ, ghê thật.”
Cô nhìn về phía cổng trường mới sừng sững trong màn đêm, xem ra thế giới này quả thực rất nhỏ bé.
---
Tạ Giai Âm chơi game xong về đến nhà, chắc là do uống chút rượu nên không trằn trọc nhiều mà ngủ thiếp đi rất nhanh.
Từ nhỏ cô đã theo Lý Ngọc Lan chạy đôn chạy đáo khắp nơi, nơi nào điều kiện tồi tệ cũng từng ngủ qua, có giường nằm đã là điều kiện rất tốt rồi, bao nhiêu năm nay đã hình thành thói quen ngủ được ở bất cứ đâu.
Ngủ đến chín giờ rưỡi, cô bị chuông báo thức đánh thức vào nhà vệ sinh phía sau rửa mặt bằng nước sạch, sau đó chuẩn bị đi dọn vệ sinh.
Mặc dù vệ sinh trong phòng ký túc xá đều do sinh viên tự làm nhưng khu vực công cộng lại là việc của cô, vì trời mưa nên hành lang và cầu thang đều dính không ít dấu bùn đất.
Tạ Giai Âm dọn dẹp xong xuôi cũng đã là hai tiếng sau.
Mặc dù bên ngoài trời mưa nhưng nhiệt độ vẫn rất cao, cô toát mồ hôi mỏng, lại vào nhà vệ sinh rửa mặt rồi mới quay lại phòng trực.
Đợi đến hơn mười hai giờ rưỡi, cô mới đi đến nhà ăn ăn cơm, bên ngoài vẫn đang mưa, cô cầm ô ra ngoài.
Lúc này đã qua giờ cao điểm, trong nhà ăn không có nhiều người, cô không ăn sáng, lại dọn vệ sinh cả buổi sáng, giờ cũng đói bụng, cơm ở nhà ăn số ba của Nam Đại nổi tiếng là ngon rẻ, trường có trợ cấp tiền ăn, cơ bản cô không cần phải tự bỏ tiền túi ra ăn.
Cô vừa vào nhà ăn, đã bị dì Trương ở nhà ăn phát hiện, lập tức nhiệt tình gọi cô lại.
Hôm qua dì Trương đã nói chuyện với Tạ Giai Âm cả buổi chiều, ấn tượng với cô rất tốt, suất cơm múc cho cô nhiều hơn sinh viên khác một phần ba, đầy ắp cả đĩa.
Tạ Giai Âm gọi một suất cơm mười lăm tệ, có thịt có rau, còn có một miếng sườn lớn, một bát canh trứng cà chua miễn phí, tự tìm một chỗ không người ngồi ăn.
Công việc này của cô tuy lương không cao nhưng được cái ổn định, tự do, phúc lợi tốt, nhà ăn của trường lại vừa ngon vừa rẻ, rất thích hợp với người không có chí tiến thủ, lại thích ổn định như cô để “dưỡng già” sớm.
Tạ Giai Âm từ nhỏ đến lớn không có ham muốn mãnh liệt nào, thứ duy nhất có thể coi là ham muốn có lẽ là đồ ăn.
Có lẽ là vì hồi nhỏ theo Lý Ngọc Lan thường xuyên bữa đói bữa no, nên đặc biệt trân trọng mỗi bữa ăn, rất dễ có được cảm giác thỏa mãn từ đồ ăn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)