Evelyn đứng trước cửa căn hộ của mình lâu hơn bình thường. Cô tra chìa khóa, mở cửa, bước vào, rồi khóa lại cẩn thận. Không bật đèn ngay. Thói quen này hình thành từ những năm đầu làm việc trong ngành kiểm toán rủi ro — ánh sáng bật lên quá sớm sẽ khiến bạn lộ diện. Cô tựa lưng vào cửa, hít một hơi sâu. Căn hộ vẫn như mọi khi. Im lặng. Gọn gàng. An toàn đến mức gần như vô trùng. Nhưng cảm giác an toàn ấy đã rạn nứt từ khoảnh khắc chiếc xe đen dừng lại trước cửa.
Adrian Lancaster du Lys.
Cái tên ấy không chịu rời khỏi đầu cô. Evelyn bật đèn, tháo giày, đặt túi xuống bàn. Cô bước đến cửa sổ, kéo rèm sang một bên, nhìn xuống con phố phía dưới. Không có chiếc xe nào đỗ lại quá lâu. Không có bóng người khả nghi.
Nhưng cô biết điều đó không có nghĩa là không có ai đang theo dõi mình.
Cô rót cho mình một ly nước, uống một ngụm nhỏ. Cổ họng khô khốc. Cảm giác này rất hiếm khi xuất hiện — chỉ khi cô đối diện với thứ gì đó vượt ra ngoài khả năng kiểm soát bằng logic và dữ liệu.
Chiếc điện thoại trên bàn rung lên.
Một tin nhắn. Số lạ. Evelyn nhìn chằm chằm vào màn hình vài giây trước khi mở.
Adrian: Cô đã về nhà.
Không phải câu hỏi.
Cô gõ lại, từng chữ một.
Evelyn: Ông không cần xác nhận. Ba chấm hiện lên rất nhanh, rồi biến mất. Vài giây sau, tin nhắn mới xuất hiện.
Adrian: Tôi cần.
Evelyn nhếch môi. “Kiểm soát,” cô lẩm bẩm. Người đàn ông đó không quen với việc không biết. Cô đặt điện thoại xuống, không trả lời. Chưa đầy một phút sau, nó rung lên lần nữa.
Adrian: Mở cửa.
Tim cô siết lại. Cô quay đầu nhìn về phía cửa. Căn hộ tầng mười hai. Bảo vệ kiểm soát nghiêm ngặt. Không ai có thể lên đây nếu không được cho phép. Và rồi chuông cửa vang lên. Evelyn đứng yên vài giây, sau đó bước tới, nhìn qua mắt thần. Hành lang trống rỗng — chỉ có Adrian đứng đó, áo khoác sẫm màu, dáng người cao lớn gần như chiếm trọn khung hình. Cô mở cửa, nhưng không để hắn bước vào ngay.
“Ông không có quyền lên đây,” cô nói.
"Tôi có quyền với mọi thứ" hắn đáp, bình thản. "Không ai có thể ngăn cản tôi."
“Không.”
"Cô sẽ quen với điều đó."
Evelyn siết chặt tay. Cô không nhớ mình đã gật đầu hay không — có thể là một phản xạ vô thức. Một sai lầm nhỏ, nhưng đủ để người như Adrian chui qua.
“Ông chỉ có năm phút,” cô nói, tránh sang một bên.
Adrian bước vào, ánh mắt lướt nhanh khắp căn hộ. Không phải kiểu nhìn tò mò, mà là đánh giá. Không gian gọn gàng, tối giản, không thừa chi tiết cá nhân. Một nơi ở giống trạm dừng hơn là nhà.
"Ở đây không có nhiều dấu ấn cá nhân của cô." Hắn nhận xét.
“Ông đến đây để phân tích nội thất nhà tôi à?”
“Không,” hắn đáp. “Tôi đến để mời.”
Evelyn khoanh tay, dựa vào bàn. “Mời tôi cái gì?”
Adrian lấy từ túi áo trong ra một phong bì màu đen, đặt lên bàn. Không có tên, không có dấu. Chỉ có một biểu tượng nhỏ được dập chìm — con rắn uốn cong quanh một đường thẳng mảnh. Evelyn nhìn nó, cảm giác quen thuộc lạnh sống lưng.
“Đó là gì?” cô hỏi.
“Lời mời chính thức,” hắn nói. “Đến dinh thự Lancaster.”
“Đêm nay?”
“Bây giờ.”
Cô bật cười khẽ. “Ông nghĩ tôi sẽ đi theo ông ngay sau khi bị theo dõi, bị điều tra, và bị xâm phạm không gian riêng sao?”
“Không,” Adrian đáp. “Tôi nghĩ cô sẽ đi vì cô muốn biết chiếc hộp đó thực sự là gì.”
Evelyn im lặng.
Hắn tiếp tục, giọng trầm nhưng không ép buộc: “Và vì sâu trong lòng, cô biết mình đã dính vào rồi.”
Cô nhìn phong bì thêm vài giây, rồi nhấc nó lên. Bên trong là một tấm thẻ kim loại mỏng, khắc địa chỉ, cùng thời gian — ngay lập tức.
“Đây không phải lời mời,” cô nói.
“Cô vẫn có thể từ chối.”
“Và hậu quả?”
“Cô sẽ tiếp tục sống cuộc đời của mình,” hắn đáp. “Nhưng với việc luôn tự hỏi mình vừa bỏ lỡ điều gì.”
Evelyn ghét cảm giác đó. Ghét sự mơ hồ. Ghét việc bị đặt vào thế không đủ thông tin để ra quyết định hoàn hảo. Cô thở ra, đặt phong bì xuống. “Cho tôi mười phút.”
Evelyn bước xuống xe, cảm giác như vừa bước qua một ranh giới vô hình.
“Quy tắc ở đây,” Adrian nói khi họ tiến vào bên trong, “là không có quy tắc nào được nói ra.”
“Rất tiện cho người nắm quyền,” cô đáp.
Hắn liếc cô, khóe môi cong nhẹ. “Cô học nhanh.”
Phòng khách rộng lớn, trần cao, ánh đèn dịu. Trên bàn trung tâm, chiếc hộp gỗ nằm đó, nguyên vẹn, như đang chờ. Evelyn dừng bước.
“Ông muốn tôi mở nó?” cô hỏi.
“Không,” Adrian nói. “Tôi muốn cô chọn.”
“Chọn gì?”
“Chọn đứng ngoài,” hắn nói, “hay bước vào.”
Cô tiến thêm một bước, đứng đối diện chiếc hộp. Khoảng cách giữa cô và Adrian chỉ còn một sải tay.
“Và nếu tôi bước vào?” cô hỏi.
“Cô sẽ không còn là người ngoài cuộc,” hắn đáp. “Không còn lối quay đầu.”
Evelyn đặt tay lên mặt gỗ lạnh. Một nhịp tim trôi qua. Rồi cô rút tay lại.
“Được,” cô nói. “Tôi bước vào.”
Adrian nhìn cô, rất lâu. Lần đầu tiên từ khi gặp nhau, ánh mắt hắn không còn hoàn toàn kiểm soát.
“Chào mừng,” hắn nói khẽ, “đến với thế giới của tôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


