Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

The Serpent & The Light Chương 2: The Man Behind The Mask - Người Đàn Ông Sau Chiếc Mặt Nạ

Cài Đặt

Chương 2: The Man Behind The Mask - Người Đàn Ông Sau Chiếc Mặt Nạ

Evelyn không quay đầu lại khi bước ra khỏi Lancaster Hall. Cô biết có người đang nhìn theo. Không phải bằng linh cảm mơ hồ của một người phụ nữ đa nghi, mà là cảm giác rất cụ thể — giống như khi bạn đứng trước một con số sai lệch trong bảng cân đối tài chính, không nhìn thấy ngay, nhưng biết chắc nó tồn tại.

Tiếng giày cô chạm lên vỉa hè ướt nước. Xe cộ lướt qua, ánh đèn pha quét ngang gương mặt cô trong những khoảnh khắc ngắn ngủi. London vẫn vận hành như mọi đêm khác, nhưng với Evelyn, thành phố này vừa khép lại sau lưng cô một cánh cửa mà cô không chắc mình có nên mở ra hay không. Cô mở cửa xe, ngồi vào ghế lái, đặt túi xách sang bên. Khi động cơ khởi động, gương chiếu hậu phản chiếu hàng đèn phía sau — không có gì bất thường. Nhưng cô vẫn không thả lỏng. Chiếc xe rời khỏi Mayfair, hòa vào dòng giao thông thưa thớt. Evelyn tập trung nhìn đường, cố gắng xua đi hình ảnh chiếc hộp gỗ và con dấu sáp nứt vỡ. Cô đã nghĩ mình đủ mạnh để không bị quá khứ níu kéo. Nhưng có những thứ, chỉ cần một ký hiệu nhỏ cũng đủ khiến tất cả quay trở lại.

Cô rẽ vào một con phố hẹp hơn, hai bên là những tòa nhà cũ. Đèn đường ở đây thưa thớt, ánh sáng yếu ớt phủ lên mặt đường loang lổ. Evelyn giảm tốc độ, tay đặt chặt lên vô lăng.

Và rồi, cô nhận ra có một chiếc xe màu đen phía sau. Không bám sát xe của cô. Chỉ giữ một khoảng cách vừa đủ để không gây chú ý. Cô không hoảng loạn. Hoảng loạn chỉ khiến bạn phạm sai lầm.

Evelyn rẽ phải. Chiếc xe kia rẽ theo. Cô rẽ trái ở ngã ba tiếp theo. Vẫn vậy. Không cần phải nghĩ nhiều. Cô đã quen với việc bị theo dõi trong công việc — những cuộc điều tra tài chính lớn luôn kéo theo những cái bóng. Nhưng lần này khác. Lần này, cảm giác không chỉ là nguy hiểm. Một cảm giác rất lạ.

Cô tăng tốc. Chiếc xe đen vẫn theo kịp. Evelyn hít một hơi sâu, rồi bất ngờ đánh lái vào một bãi đỗ xe ngầm. Cô tắt máy, lấy túi xách, bước nhanh về phía cầu thang bộ.

Tiếng bước chân vang vọng trong không gian bê tông trống rỗng. Cô lên tầng trệt, đẩy cửa ra ngoài, hòa vào dòng người thưa thớt. Chỉ khi đi được một đoạn, cô mới dừng lại, tựa lưng vào tường, thở ra nhẹ nhõm.

Có lẽ cô đã cắt được đuôi.

“Chiêu cũ.”

Giọng nói trầm thấp vang lên ngay sau lưng.

Evelyn xoay người theo bản năng.

Hắn nhìn cô, ánh mắt bình thản như đang đứng trong chính phòng khách của mình. “Không. Tôi chỉ muốn chắc rằng cô về đến nơi an toàn.”

“Vậy thì ông chọn cách rất tệ để thể hiện điều đó.”

Khóe môi hắn khẽ nhếch lên, không hẳn là cười. “Cô xử lý tình huống tốt hơn tôi nghĩ.”

“Cảm ơn,” cô đáp, lạnh nhạt.

Cả hắn và cô đều im lặng nhìn nhau vài giây. Gió lạnh thổi qua, cuốn theo mùi kim loại và khói xe. Cô nhận ra mình đang đứng trong một không gian hẹp, bị chặn bởi bức tường phía sau và sự hiện diện của hắn phía trước.

“Ông muốn gì?” cô hỏi thẳng.

Adrian không trả lời ngay. Hắn quan sát cô, ánh mắt lướt qua gương mặt, đôi tay đang giữ chặt quai túi, tư thế cảnh giác nhưng không hoảng sợ. Cuối cùng, hắn nói: “Tôi muốn biết vì sao một chuyên viên phân tích tài chính lại phản ứng với một chiếc hộp gỗ như thể nó vừa gọi tên mình.”

Evelyn bật cười khẽ. “Ông thường xuyên hỏi những câu như vậy với người lạ sao?”

“Chỉ với những người khiến tôi tò mò.”

“Tò mò có thể giết chết mèo.”

Hắn không nói gì chỉ nhếch môi cười nhẹ. Khoảng cách giữa họ dường như ngắn lại, dù không ai tiến thêm bước nào. Evelyn cảm nhận rõ ràng sự nguy hiểm không đến từ hành động, mà từ sự kiểm soát tuyệt đối toát ra từ người đàn ông này.

“Chiếc hộp đó không thuộc về ông,” cô nói, chậm rãi. “Dù ông có trả bao nhiêu tiền.”

Ánh mắt Adrian tối lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. “Cô chắc chứ?”

“Có những thứ không thể mua bằng tiền.”

“Vậy bằng gì?”

Evelyn nhìn thẳng vào hắn. “Bằng ký ức.”

Không gian giữa họ im lặng. Một sự im lặng nặng nề, như thể câu nói của cô vừa chạm vào một điểm mà cả hai đều không định thừa nhận.

Adrian là người phá vỡ trước. “Lên xe.”

“Không.”

“Đây không phải lời đề nghị.”

“Vậy thì tôi càng không đi.”

Hắn nghiêng đầu, ánh mắt sắc bén. “Cô đang ở một khu vực không an toàn. Nếu tôi không theo cô, sẽ có kẻ khác làm điều đó.”

“Ông đang đe dọa tôi?”

“Không,” hắn nói, giọng trầm hơn. “Tôi đang cảnh báo.”

Evelyn cân nhắc rất nhanh. Ở lại đây không phải lựa chọn khôn ngoan. Và dù ghét phải thừa nhận, cô biết hắn nói đúng. Cô gật đầu, bước về phía chiếc xe đen đỗ cách đó vài mét. Bên trong xe yên tĩnh đến lạ. Nội thất da tối màu, mùi gỗ và kim loại lạnh. Adrian ngồi ở ghế sau, không phải ghế lái. Tài xế khởi động xe ngay khi cửa đóng lại.

“Ông định đưa tôi đi đâu?” Evelyn hỏi.

“Về nhà cô.”

“Ông biết tôi sống ở đâu.”

“Biết những điều cần biết.”

Cô không hỏi thêm. Những câu trả lời mập mờ của hắn chỉ càng chứng minh một điều: người đàn ông này đã điều tra cô kỹ lưỡng hơn cô tưởng. Xe chạy được một đoạn, Evelyn mới lên tiếng: “Chiếc hộp đó… ông định làm gì với nó?”

“Bảo vệ.”

“Khỏi ai?”

“Khỏi những người không nên mở nó.”

“Và tôi?” cô hỏi. “Tôi có nằm trong số đó không?”

Adrian quay sang nhìn cô. Ánh đèn đường lướt qua gương mặt hắn, để lộ những đường nét cứng rắn nhưng không thô ráp. “Cô,” hắn nói, chậm rãi, “là lý do tôi mua nó.”

Câu trả lời khiến Evelyn im lặng. Cô nhìn ra ngoài cửa kính, nơi thành phố trôi qua như một dòng sông ánh sáng. Cô không biết mình nên sợ hay nên tò mò hơn. Xe dừng trước tòa nhà nơi cô sống. Adrian không xuống xe.

“Đêm nay,” hắn nói, “cô sẽ được theo dõi bảo vệ.”

“Bởi người của ông?”

“Bởi tôi.”

Evelyn mở cửa, quay lại nhìn hắn. “Ông nghĩ tôi sẽ cảm ơn à?”

“Không.” hắn đáp. “Tôi nghĩ cô sẽ hiểu.”

Cô đóng cửa xe, đứng nhìn nó rời đi. Chỉ khi chiếc xe khuất hẳn, Evelyn mới nhận ra tay mình đang lạnh đến mức nào.

Ở phía bên kia thành phố, Adrian tựa lưng vào ghế, ánh mắt trầm ngâm. Lucas quay xuống từ ghế trước.

“Cô ta phản ứng khá nhanh,” Lucas nói. “Không giống một người bình thường.”

“Chưa bao giờ là bình thường,” Adrian đáp. “Và đó là vấn đề.”

“Cậu định kéo cô ta vào sâu đến mức nào?”

Adrian nhắm mắt trong giây lát. “Đến khi tôi chắc chắn.”

“Về điều gì?”

“Về việc,” hắn mở mắt, giọng thấp hẳn xuống, "Cô ta không phải là thứ ánh sáng sẽ thiêu rụi tôi."

Xe tiếp tục lăn bánh trong đêm London.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc