Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hắn đứng đó, cao lớn, bình thản, như thể câu nói vừa rồi không hề làm thay đổi trật tự thế giới của hắn. Nhưng Evelyn nhận ra rất rõ — không khí đã khác. Hắn quay người, bước đi, ra hiệu cho cô theo sau.
"Một khi cô chọn bước vào, thì phải năm rõ bốn điều luật này." "Luật đầu tiên..." Adrian nói, giọng đều đều khi họ đi qua hành lang dài treo đầy tranh cổ, “Là cô không hỏi tại sao.”
“Vậy luật thứ hai?” Evelyn hỏi.
“Cô sẽ phải hỏi khi nào được phép.”
Cô nhếch môi, nhưng không phản bác. Cô đang bước sâu hơn vào lãnh địa của hắn, và mỗi bước đều được tính toán. Họ dừng lại trước một cánh cửa gỗ sẫm màu. Adrian đẩy cửa ra. Bên trong là một phòng họp nhỏ hơn phòng khách, ánh sáng tập trung vào chiếc bàn dài bằng đá đen. Trên bàn đã có ba người. Evelyn dừng lại trong nửa nhịp. Ba ánh mắt cùng lúc hướng về phía cô.
Người đầu tiên là một người đàn ông tóc bạc, dáng vẻ điềm tĩnh, mặc vest xám nhạt. Ánh mắt ông ta sắc bén, không hề che giấu sự đánh giá. Bên cạnh ông là một người đàn ông trẻ hơn, tóc nâu sẫm, nụ cười nửa miệng mang vẻ bất cần. Người thứ ba là một phụ nữ khoảng ba mươi lăm tuổi, tóc đen búi gọn, gương mặt lạnh lùng, tay đặt trên chiếc máy tính bảng.
“Đây,” Adrian nói, giọng bình thản, “là những người cô cần biết.”
Hắn chỉ vào người đàn ông tóc bạc. “Sebastian Crowe. Cố vấn pháp lý trưởng.”
Sebastian gật đầu nhẹ. “Rất hân hạnh, cô Evelyn.”
“Marcus Hale,” Adrian tiếp tục, chỉ sang người đàn ông trẻ. “Xử lý các vấn đề… đối ngoại.”
Marcus mỉm cười, ánh mắt lướt qua cô không chút che đậy. “Tôi nghe nói về cô rồi.”
Cuối cùng, Adrian nhìn sang người phụ nữ. “Isabella Moreau. An ninh chiến lược.” Isabella không mỉm cười. Chỉ gật đầu rất nhẹ.
Evelyn bước vào, kéo ghế, ngồi xuống đối diện họ. Cô không tỏ ra lúng túng, dù tim đập nhanh hơn bình thường. Bốn con người này — mỗi người đều mang theo quyền lực riêng. Và cô vừa đặt chân vào trung tâm của nó.
Adrian đứng ở đầu bàn. “Chúng ta không có nhiều thời gian,” hắn nói. “Và cô Evelyn cũng vậy.”
Isabella chạm nhẹ lên màn hình máy tính bảng. Một hình ảnh hiện lên trên bức tường phía sau Adrian — một biểu đồ tài chính phức tạp.
“Trong vòng bốn mươi tám giờ qua,” Isabella nói, giọng không cảm xúc, “có ba giao dịch bất thường liên quan đến quỹ phụ của Lancaster Holdings.”
Evelyn nghiêng người nhìn. Cô nhận ra ngay vấn đề.
“Dòng tiền bị phân mảnh,” cô nói. “Không phải để che giấu, mà để thử phản ứng.”
Marcus nhướn mày. “Nhanh thật.”
“Không phải thử phản ứng của thị trường,” Evelyn tiếp tục. “Mà là của nội bộ.”
Sebastian nhìn cô chăm chú hơn. “Cô đang nói có gián điệp trong chúng tôi?”
“Không hẳn,” Evelyn đáp. “Nhưng ai đó đang kiểm tra xem hệ thống kiểm soát rủi ro của các ông nhạy đến mức nào.”
Adrian nhìn cô. “Và kết luận?”
“Người đó chưa muốn phá,” cô nói. “Họ muốn được nhìn thấy.”
Một khoảng lặng kéo dài.
Marcus dựa lưng vào ghế. “Tôi bắt đầu hiểu tại sao anh lại mời cô ấy.”
Evelyn quay sang Adrian. “Ông gọi tôi đến đây chỉ để xác nhận điều này?”
“Không,” Adrian đáp. “Tôi gọi cô đến để cô giúp tôi tìm ra người đó.”
Sebastian đặt tay lên bàn. “Cô Evelyn, cô cần hiểu — những gì cô sắp tham gia không chỉ là kiểm toán.”
“Ông nghĩ tôi chưa hiểu sao?” Evelyn nhìn thẳng ông ta. “Ngay từ lúc chiếc xe của ông ta dừng trước cửa nhà tôi.”
Isabella lần đầu tiên nhìn cô với ánh mắt khác. Không còn nghi ngờ, mà là cân nhắc.
“Luật tiếp theo,” Adrian nói, cắt ngang, “là cô không được làm việc một mình.”
“Vậy ai sẽ giám sát tôi?” Evelyn hỏi.
“Không ai giám sát cô,” hắn đáp. “Họ sẽ làm việc cùng cô.”
Marcus cười khẽ. “Nghe quen quen.”
Adrian quay sang Marcus. “Anh sẽ là cầu nối. Isabella lo an ninh. Sebastian xử lý pháp lý.”
Isabella tắt màn hình. “Cô sẽ cần quyền truy cập.”
“Đã chuẩn bị,” Adrian nói, đặt một thẻ kim loại trước mặt Evelyn. “Từ giây phút này.”
Cô cầm thẻ lên. Lạnh. Nặng. Không chỉ là vật chất.
“Và luật cuối?” cô hỏi.
Adrian cúi xuống, chống hai tay lên bàn, ánh mắt khóa chặt lấy cô.
“Cô không được tin tôi,” hắn nói chậm rãi. “Cho đến khi cô không còn lựa chọn nào khác.”
Một lời cảnh báo được nói ra như một sự trung thực hiếm hoi.
Evelyn nhìn thẳng vào hắn. “Tôi chưa từng tin ông.”
Khóe môi Adrian cong lên rất khẽ.
“Tốt.”
Ngoài kia, gió đập vào khung cửa kính, phát ra âm thanh trầm thấp như một lời báo hiệu. Cuộc chơi đã chính thức bắt đầu.
Và Evelyn biết — luật đầu tiên không phải là không hỏi tại sao.
Luật đầu tiên là: đừng quay đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


