Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

The Serpent & The Light Chương 1: The Auction - Buổi Đấu Giá

Cài Đặt

Chương 1: The Auction - Buổi Đấu Giá

London vào cuối đông mang một vẻ đẹp lạnh lẽo và xa cách, như thể cả thành phố được phủ lên một lớp kính trong suốt, vừa đủ để ngăn mọi cảm xúc chạm vào nhau. Tuyết rơi không dày, chỉ lất phất, nhưng đủ khiến ánh đèn đường phản chiếu thành những vệt sáng mờ nhòe trên mặt đường ướt.

Lancaster Hall đứng sừng sững giữa khu phố Mayfair, một công trình kiến trúc cổ điển mang dáng dấp quý tộc Anh, với những cột đá cao và cửa sổ vòm uốn cong. Tối nay, nơi này không chỉ là một khách sạn năm sao. Nó là trung tâm của một buổi đấu giá kín — nơi giới tài phiệt, chính khách và những kẻ sống trong bóng tối trao đổi những thứ không bao giờ được nhắc đến trên mặt báo.

Evelyn Trần Nhã Vân đứng trước cửa chính, khẽ siết chặt chiếc ví cầm tay. Cô mặc một chiếc váy đen dáng suông, đơn giản đến mức gần như lạc lõng giữa những bộ lễ phục đắt tiền xung quanh. Nhưng ánh mắt cô bình tĩnh, tỉnh táo — kiểu ánh mắt của người quen đứng trước những con số lớn hơn cả mạng sống. Cô không thuộc về nơi này. Ít nhất, cô luôn tự nhủ bản thân mình như vậy.

Một người đàn ông mặc vest đen tiến đến, giọng nói trầm thấp nhưng lịch sự:

“Miss Tran?”

Evelyn gật đầu.

“Xin mời đi theo tôi.” Người đàn ông nói tiếp.

Cô bước qua cánh cửa lớn, tiếng ồn phía sau lập tức bị nuốt chửng. Không gian bên trong yên tĩnh một cách kỳ lạ, chỉ còn tiếng giày da khẽ chạm lên sàn đá cẩm thạch. Hành lang dài, ánh đèn vàng ấm áp, nhưng lại khiến người ta có cảm giác đang đi sâu vào một nơi không thể quay đầu.

Evelyn hít một hơi chậm, tự nhắc bản thân lý do mình có mặt ở đây. Cô được thuê. Đúng vậy, chỉ là một công việc.

Phòng đấu giá nằm ở tầng hai. Khi cánh cửa mở ra, cô cảm nhận ngay lập tức bầu không khí đặc quánh bởi quyền lực và tiền bạc. Những chiếc ghế bọc da xếp thành vòng cung. Trên đó là những gương mặt mà chỉ cần xuất hiện trong một bữa tiệc cũng đủ khiến thị trường tài chính dao động.

Và rồi, ánh mắt cô dừng lại ở người đàn ông ngồi ở hàng ghế trung tâm. Không cần ai giới thiệu, Evelyn biết đó là ai.

Adrian Lancaster du Lys.

Hắn ngồi thẳng lưng, tư thế điềm tĩnh, một tay đặt hờ trên tay ghế, tay còn lại cầm ly rượu whisky. Bộ vest đen ôm gọn thân hình cao lớn, từng đường nét đều sắc sảo, lạnh lùng. Nhưng điều khiến người khác khó rời mắt nhất là ánh nhìn — đôi mắt xám bạc, sâu và tĩnh, như mặt biển lúc không gió.

Evelyn có cảm giác, ngay khoảnh khắc cô bước vào phòng, ánh mắt ấy đã lướt qua cô. Không vội vàng. Không tò mò. Chỉ là một cái nhìn ngắn, đủ để ghi nhớ.

Người phụ trách buổi đấu giá bắt đầu giới thiệu. Evelyn ngồi vào vị trí được chỉ định, đặt tập hồ sơ lên đùi. Nhiệm vụ của cô rất rõ ràng: đánh giá giá trị thực của một số lô tài sản đặc biệt, trong đó có một món được yêu cầu giữ bí mật tuyệt đối.

Những món đồ đầu tiên được mang ra — đồng hồ cổ, tranh, kim cương chưa cắt. Giá được nâng lên, giọng nói vang đều trong không gian khép kín. Evelyn ghi chú, thỉnh thoảng liếc nhanh lên màn hình. Cho đến khi lô hàng cuối cùng xuất hiện. Người phục vụ mang ra một chiếc hộp gỗ sẫm màu, bề mặt đã trầy xước theo thời gian. Không có trang trí cầu kỳ, không có giấy chứng nhận xuất xứ. Chỉ có một con dấu sáp cũ kỹ, đã nứt làm đôi. Tim Evelyn đập chậm lại. Cô không biết vì sao. Nhưng có thứ gì đó trong chiếc hộp ấy khiến cổ họng cô khô rát. Ánh đèn chiếu xuống, để lộ một ký hiệu mờ khắc ở góc hộp — một hình dáng quen thuộc đến đáng sợ. Một ký ức thoáng qua như một cái chớp mắt. Một sợi dây chuyền bạc. Một bàn tay phụ nữ khẽ khép lại, giọng nói trầm ấm vang bên tai.

Evelyn siết chặt tay.

“Lot 47,” người dẫn chương trình cất giọng. “Vật phẩm có nguồn gốc từ Đông Nam Á. Giá khởi điểm: mười triệu bảng.”

Không ai lên tiếng ngay. Những người trong phòng đều đang cân nhắc — không phải vì số tiền, mà vì thứ họ không biết.

Evelyn còn chưa kịp hoàn hồn thì một giọng nói trầm, rõ ràng vang lên:

“Mười lăm triệu.”

Cô ngẩng đầu.

Adrian Lancaster du Lys không thay đổi tư thế, chỉ hơi nghiêng đầu, ánh mắt dừng trên chiếc hộp gỗ. Câu nói của hắn khiến cả căn phòng rơi vào im lặng trong vài giây ngắn ngủi.

Không ai nâng giá.

“Mười lăm triệu bảng, lần một… lần hai…lần ba.”

“Bán cho ông Adrian Lancaster du Lys.”

Tiếng búa gõ xuống bàn.

Evelyn cảm thấy như có thứ gì đó cũng vừa rơi xuống trong lồng ngực mình.

Buổi đấu giá tiếp tục thêm vài phút, nhưng tâm trí cô đã không còn ở đó. Khi mọi người đứng dậy, cô cũng thu dọn đồ, bước về phía cửa. Nhưng trước khi kịp rời đi, một bóng người đã chắn ngang lối.

“Miss Tran.”

Cô dừng lại.

Adrian đứng trước mặt cô, khoảng cách đủ gần để cô ngửi thấy mùi whisky nhè nhẹ, lạnh và cay. Hắn cao hơn cô gần một cái đầu, ánh mắt nhìn xuống, không mang vẻ áp đảo, nhưng lại khiến người đối diện khó tránh né.

“Thật sao?” Hắn nghiêng đầu, như đang quan sát một con số thú vị trong bảng thống kê. “Khi chiếc hộp được mang ra, nhịp tim của cô thay đổi.”

Cô khựng lại trong một phần giây.

“Ông đo nhịp tim người khác bằng mắt à?”

“Không,” hắn đáp, giọng đều đều. “Tôi chỉ quen với việc nhìn ra những thứ không nên bị che giấu.”

Không khí giữa họ căng lên, mỏng manh như một sợi dây kéo quá mức.

“Chúc mừng ông với món đồ mới,” Evelyn nói, lách sang một bên.

“Cảm ơn,” hắn đáp. “Dù thực ra… đó là thứ vốn thuộc về tôi.”

Cô quay lại, ánh mắt thoáng chạm vào ánh nhìn xám bạc kia. Trong khoảnh khắc, cô không biết hắn đang nói về chiếc hộp — hay một điều gì khác.

Evelyn rời Lancaster Hall khi tuyết đã ngừng rơi. Gió lạnh táp vào mặt, nhưng cô không thấy lạnh. Chỉ thấy đầu óc mình quá tỉnh táo, như thể vừa bước ra khỏi một giấc mơ không rõ hình dạng.

Cô không biết rằng, từ tầng cao nhất của tòa nhà, Adrian đang đứng bên cửa kính, nhìn theo bóng dáng nhỏ bé ấy hòa vào dòng xe cộ.

Lucas Moreau xuất hiện phía sau, giọng trầm thấp:

“Cậu chắc chứ?”

Adrian không quay lại. “Chưa bao giờ chắc hơn.”

“Cô ta không giống người trong hồ sơ.”

“Hồ sơ chỉ nói lên những gì người ta muốn che giấu,” hắn đáp. “Còn trực giác thì không.”

Lucas im lặng một giây. “Vậy cậu định làm gì?”

Adrian nâng ly whisky, ánh đèn phản chiếu trong chất lỏng màu hổ phách.

“Đưa cô ta vào cuộc chơi.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc