Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thế Giới Tiểu Thuyết Mạt Thế Chương 9:

Cài Đặt

Chương 9:

Chỉ trong một buổi sáng sau khi gặp cô gái kia anh đã thay đổi hai lịch trình đã định sẵn, thậm chí nơi tụ họp luôn cố định trước giờ cũng thay đổi, liệu anh còn nhớ việc thay đổi địa điểm bất ngờ thế này sẽ rất bất lợi không?, lại còn là L&V.

Lê Phụng siết chặt nắm tay, hai mắt nhắm lại, trong đầu tự nhiên hiện lên gương mặt kia, liệu những việc này có liên quan đến cô ta không?

Bên này Vân Chi vì đói mà tỉnh, mở mắt ra không thấy Trọng Lân đâu, trong xe chỉ còn mình cô. Vân Chi nhìn đồng hồ tám giờ ba mươi, không ngờ cô có thể ngủ say đến vậy.

Vuốt lại mái tóc loà xoà rồi cột gọn lại Vân Chi mới bước xuống xe.

“Bé Chi tỉnh rồi hả em?”

Quay về hướng phát ra giọng nói Vân Chi nhìn thấy Trọng Lân ở phía sau xe đang đứng hút thuốc. Cô không trả lời mà hỏi lại:

“Sao anh Lân không gọi em dậy? Mình tới lâu chưa anh?”

Trọng Lân ném luôn điếu thuốc đang hút dở xuống đất, dùng mũi chân dụi tắt, hắn tiến về phía Vân Chi nói:

“Cũng mới tới thôi, anh vừa xuống hút điếu thuốc là em dậy đó. Đi, đi vô ăn sáng nào.”

“OK anh.”

Trong lúc chờ đồ ăn, Vân Chi mới hỏi Trọng Lân:

“Anh Lân, hồi sáng người đón em tới biệt thự là ai vậy?”

“Ủa em không biết hả? Không biết ai mà dám lên xe người ta, gan ha?”

Vân Chi bĩu môi:

“Chú Vũ chỉ kêu ra ngoài đợi có người tới đón, lúc em đứng đợi thấy ảnh tới đưa điện thoại cho em nghe, thấy là chú Vũ gọi thì em lên xe thôi.”

Vân Chi bất chợt nhớ tới cảnh tượng lúc sáng, khi cô đang đứng đợi người tới đón, một chiếc Mercedes dừng trước mặt cô, người đàn ông trên xe hạ kính xuống hỏi một cách cụt lủn: “Vân Chi?”

Thấy cô gật đầu, anh ta đưa điện thoại qua cho cô nghe giọng chú Vũ để xác nhận rồi lên xe. Suốt đoạn đường anh ta không hé miệng một lần. Đến biệt thự đợi cô xuống xe, anh ta đạp ga đi thẳng không một lời từ biệt.

“Đó là anh Long, sao vậy?”

Câu hỏi của Trọng Lân kéo Vân Chi trở về hiện tại, cô lắc đầu:

“Không có gì, chỉ là thấy ảnh có vẻ không thích nói chuyện.”

Trọng Lân cười: “Tánh ổng vậy đó, em đừng để bụng, nhiều khi cả ngày không nghe ổng nói được một câu.”

“Ồ, em không để bụng.”

Nghĩ tới điều gì đó, cơ thể Vân Chi hơi khựng lại:

“Anh tên Lân, anh đó tên Long. Đừng nói nhóm tụi anh bốn người tên Long, Lân, Quy, Phụng nha.”

Nghe đến đây Trọng Lân không khỏi cười lớn:

“Ha ha sao em biết hay vậy? Nhóm tụi anh đúng là bốn người Long, Lân, Quy, Phụng đó.”

“Ui sặc, thiệt hả? Giống như...gì ta, bốn con thần thú ý.”

Trọng Lân cười tính nói tiếp thì nhân viên cũng vừa lúc bưng hai tô bún lên, hai anh em cũng dừng câu chuyện tập trung vô ăn.

“Ui da, ai đây ta? Hoa khôi nhạc viện của chúng ta cũng ăn sáng ở đây ha.”

Thấy Vân Chi im lặng không phản ứng gì, Hoài Vy mở miệng mỉa mai:

“Xuy, gặp bạn bè cũng không chào hỏi được một tiếng, coi thường tụi này hay gì, ỷ mình là hoa khôi kiêu ngạo ghê.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc