Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô ta được đưa đi huấn luyện suốt sáu năm mới trở về làm việc cho hắn, đến bây giờ cô đã hai mươi sáu tuổi.
Từng ấy năm trôi qua, từ lòng cảm kích ban đầu dần biến thành khao khát bất tận, cô ta đã yêu người đàn ông này sâu đậm nhưng chỉ dám giữ trong lòng.
Nhận thấy Duy Vũ luôn sống cô độc, bên cạnh chưa bao giờ có người phụ nữ đặc biệt nào, điều đó đã gieo mầm hy vọng vào trái tim cô ta. Cô ta luôn tin tưởng chỉ cần kiên nhẫn, một ngày nào đó người đàn ông này sẽ là của mình. Nhưng hôm nay khi thấy cô gái kia, cô ta bỗng cảm thấy ngập tràn nguy cơ. Không chỉ vì bề ngoài xinh đẹp của cô gái, bên cạnh Duy Vũ chưa bao giờ thiếu phụ nữ đẹp muốn leo lên, nhưng hắn chẳng hề quan tâm để ý. Điều khiến Lê Phụng ghen ghét đố kị là hơi thở sạch sẽ tinh khiết đặc biệt toát ra từ cô gái đó, thứ mà cô ta muốn cũng không có được.
Thêm nữa, Duy Vũ chưa bao giờ bàn chuyện công việc ở căn biệt thự này, càng không bao giờ để người lạ được phép bước vào. Mà hôm nay cô gái kia còn ở riêng với hắn, cho dù là phòng làm việc đi chăng nữa Lê Phụng vẫn không kìm nổi sự khó chịu trong lòng.
Bây giờ cô ta chỉ muốn biết cô gái đó là ai, linh cảm mách bảo cô ta người đó rất đặc biệt với Duy Vũ. Điều đó khiến cho cơn ghen trong lòng cô ta muốn tràn ra ngoài.
Lê Phụng thấy Duy Vũ ăn xong thì rút khăn giấy đưa qua rồi rót cho anh ly nước.
“Anh uống nước.”
“Ừ.”
Nhấp xong ngụm nước, Duy Vũ nói:
“Hôm nay anh có việc đột xuất, bên lão Hùng thanh tra anh không đi, em vẫn thay mặt anh mời lão ăn cơm, mua chút quà bỏ thêm phong bì dầy một chút nói anh bồi tội là được.”
“Anh hai, khó khăn lắm mới hẹn được ổng, việc gấp gì mà anh phải bỏ hẹn?”
Duy Vũ quay sang nhìn Lê Phụng, gương mặt có chút không vui.
Chạm tới ánh mắt sắc lạnh của Duy Vũ, Lê Phụng rùng mình vội cúi đầu:
“Em xin lỗi anh hai, em biết rồi ạ.”
Duy Vũ quay đi lấy hộp thuốc lá rút ra một điếu châm lửa hút, không nói gì. Hút hơn nửa điếu hắn dụi luôn vào gạt tàn, đứng dậy.
“Bên lão Hùng tự em xem mà làm, để cho lão vui vẻ, hài lòng tốn kém chút cũng được.”
Duy Vũ vừa nói vừa bước ra ngoài. Ngay lúc đặt tay mở cửa, hắn khựng lại nghĩ ngợi một lát mới nói:
“À đúng rồi, buổi tụ họp khuya nay em sắp xếp hẹn lại mọi người chuyển qua L&V đi.”
Dứt lời, cũng không xem phản ứng của Lê Phụng, Duy Vũ sải bước thẳng ra ngoài chỉ để lại cho Lê Phụng một bóng lưng lạnh lẽo càng lúc càng xa.
Lê Phụng tiễn theo hắn tới cửa thì dừng lại, lẳng lặng đứng tại chỗ nhìn theo bước chân của Duy Vũ, đáy mắt chỉ còn lại một mảng âm trầm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


