Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vân Chi lấy tờ khăn giấy từ tốn lau miệng xong tiện tay quăng vào thùng rác, khẽ chậc một tiếng:
“Đã biết bị coi thường mà cứ thích đưa mặt ra chịu nhục còn trách người khác kiêu ngạo. Bị rảnh hay gì?”
Chưa kịp để Hoài Vy phát tác tiếp, Thư Nhã vội đẩy hai người bạn ra hiệu cho họ kiếm chỗ ngồi trước, bản thân cô ta quay sang Vân Chi dịu giọng:
“Em đừng để bụng, Vy chỉ giỡn thôi, tánh bạn ấy vốn thẳng thắn nghĩ gì nói đó, chứ không có ý xấu. Chị thay mặt bạn ấy xin lỗi em nhé.”
Vân Chi nhếch mép khinh bỉ xùy một tiếng rồi quay mặt sang hướng khác, lười phản ứng. Cái kiểu nói chuyện thảo mai mắc mệt, làm như cô không hiểu ẩn ý của cô ta vậy.
Thư Nhã bị ngó lơ, nụ cười sượng lại, nhưng cô ta nhanh chóng điều chỉnh nét mặt như không có gì, lại nói tiếp:
“Vậy chị qua ngồi với bạn. Lúc nào em rảnh về nhà chơi, chứ ba nhắc em hoài đó.”
Nói xong, cô ta nghiêng đầu quay sang nhìn Trọng Lân mỉm cười khẽ gật một cái thay lời chào hỏi, rồi xoay lưng bước về hướng hai người kia. Từ đầu đến cuối cô ta luôn tỏ vẻ nhã nhặn lịch sự, đối với thái độ thờ ơ của Vân Chi vẫn mỉm cười bao dung không chút bất mãn, xây dựng hình tượng chuẩn chị gái hiền lành, rộng lượng, đối lập với một cô em gái kiêu căng, ngạo mạn.
Vân Chi cũng mặc kệ, hoàn toàn phớt lờ Thư Nhã, coi cô ta như không khí. Hai người từ lâu đã xé rách mặt, chỉ có cô ta thích ra vẻ hoà thuận trước mặt người ngoài, giả tạo, Vân Chi không rảnh diễn cùng cô ta.
Đợi Thư Nhã đi, Trọng Lân khẽ hỏi:
“Bạn em à?”
Không cần suy nghĩ, ngay lập tức Vân Chi trả lời:
“Không quen.”
Trọng Lân bật cười, hắn chẳng qua tiện miệng thôi, nhìn phản ứng của hai bên là biết mối quan hệ của họ không tốt rồi, nên hắn cũng không bận tâm về mấy người kia, có điều chứng kiến cô gái nhỏ mắng người cũng thật thú vị.
Thư Nhã vừa ngồi xuống đã bị Hoài Vy kéo tay, cô ta liếc về phía Vân Chi tỏ vẻ bất bình:
“Sao bà cứ phải nhún nhường trước con nhỏ đó làm gì? Nó là em bà chứ có phải bà nội bà đâu, bà cứ hiền vậy hèn gì bị nó ăn hiếp hoài.”
Thư Nhã ra dấu “suỵt” lắc đầu:
“Đừng nói vậy, em ấy từ nhỏ được cưng chiều quen rồi. Với lại...”
Cô ta dừng lại một chút, ra vẻ ngập ngừng muốn nói lại thôi, sau đó thở dài, nhún vai một cái tỏ vẻ bất lực:
“Thôi bỏ đi, đừng nói chuyện này nữa. Tranh thủ ăn nhanh còn về làm.”
Anh Tuấn trả lời Hoài Vy, nhưng ánh mắt vẫn không dời khỏi Thư Nhã. Lúc nãy nghe Hoài Vy nói sơ qua về hoàn cảnh gia đình Thư Nhã, hắn mới biết hoá ra cô gái kia là em gái kế của Thư Nhã.
Trước đây hắn cũng biết gia đình Thư Nhã là gia đình tái hôn, nhưng không ngờ cuộc sống cô chật vật như vậy. Cô đi theo mẹ sống kiếp ăn nhờ ở đậu nên luôn biết thân biết phận, chỉ dám sống dè dặt cẩn thận trong nhà người khác. Vậy mà vẫn không vừa mắt cô em kế, suốt ngày bị cô ta bắt nạt, thậm chí còn bị đánh đập. Không muốn mẹ khó xử nên cô luôn nhẫn nhịn chịu đựng không dám nói ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










