Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thế Giới Tiểu Thuyết Mạt Thế Chương 7:

Cài Đặt

Chương 7:

Không để Duy Vũ nói hết, Mỹ Lan hét lớn: “Bình tĩnh cái con mẹ nó... A...a...”

Tiếng hét của Mỹ Lan bị chặn lại bởi đòn tấn công bất ngờ của Duy Vũ. Có lẽ cô không ngờ hắn sẽ tấn công mình, cũng có lẽ sau trận chiến vừa rồi cô đã hoàn toàn kiệt sức nên khi Duy Vũ tiếp cận, cô đã chẳng còn sức phản kháng.

Chẳng mất nhiều thời gian Mỹ Lan đã bị Duy Vũ chế ngự, đánh bay vũ khí, một cú chém thẳng gáy cuối cùng khiến Mỹ Lan ngã gục hoàn toàn mất đi ý thức.

Đến khi tỉnh lại, chờ cô là bản án tám năm tù.

Duy Vũ đã phải chịu đựng đau đớn dày vò, cõi lòng tan nát khi tận tay giao cô cho công an, đẩy cô vào cửa nhà tù. Nhưng đó là điều duy nhất hắn có thể làm để bảo vệ cô khỏi sư trả thù của cha hắn.

Ba năm! Hắn đã nhẫn nhịn ba năm. Chỉ còn một chút nữa là kế hoạch của hắn sẽ thành công, khi đó hắn mới có thể đảm bảo an toàn để đưa Mỹ Lan ra ngoài mà không phải lo lắng bất cứ điều gì.

Nhưng tại sao? Ngay vào lúc này Mỹ Lan lại để cháu gái mang chiếc nhẫn năm đó đến chỉ để đổi ba ngày tự do cho cô ấy. Tại sao chứ? Cô ấy rõ ràng biết ý nghĩ chiếc nhẫn là gì. Cô ấy là muốn cắt đứt mọi ân oán của hai người sao? Có phải cô ấy sẽ không tha thứ cho hắn?

“Cốc cốc”

Tiếng gõ cửa vang lên kịp thời kéo Duy Vũ thoát khỏi mớ hỗn độn trong lòng. Hắn cất giọng khàn khàn: “Vào đi”.

Thời điểm Lê Phụng bước vào chỉ thấy người đàn ông ngồi trên sô pha, hai mắt nhắm hờ, đầu ngả về sau, hai tay gác lên thành ghế, cả người toát ra hơi thở băng lãnh vừa lạnh lẽo vừa gợi dục. Cô ta không giấu nổi ánh mắt si mê mà tiến đến gần.

Mùi thơm của cháo xen lẫn mùi nước hoa ngọt ngấy khiến Duy Vũ có chút khó chịu, hàng chân mày bất giác nhíu chặt lại.

“Mấy chuyện này để dì Vân làm được rồi. Em bận bịu làm gì.”

Lê Phụng cắn môi dưới: “Ai biểu em lo cho anh làm chi. Dạo này anh uống rượu hoài, lại ăn uống thất thường nữa, dạ dày sao chịu nổi. Em hông biết đâu, em cất công dậy từ sớm nấu cháo cho anh đó, anh phải ăn hết cho em.”

Duy Vũ biết nếu không ăn hắn sẽ bị Lê Phụng càm ràm cả buổi không tha. Biết cô ta chẳng qua cũng vì lo cho sức khoẻ của hắn, mặc dù không thích nhưng hắn vẫn miễn cưỡng ăn, còn không quên nhắc nhở:

“Lần sau không vậy nữa. Anh đưa em đi huấn luyện không phải để làm mấy việc vặt vãnh này.”

Lê Phụng cụp mắt che giấu muộn phiền, lí nhí dạ một tiếng.

Lê Phụng vốn là một trong những đàn em thân tín của Duy Vũ. Năm mười bốn tuổi khi được Duy Vũ cứu khỏi khu đèn đỏ ở Myanmar, cô ta đã thề sẽ trung thành với người đàn ông này mãi mãi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc