Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thế Giới Tiểu Thuyết Mạt Thế Chương 6:

Cài Đặt

Chương 6:

Vân Chi lắc mạnh đầu, kệ đi, có hay không không quan trọng, cô cũng chẳng mất miếng thịt nào, bận tâm làm gì.

Đúng lúc này, Trọng Lân lái một chiếc Maybach dừng lại trước mặt Vân Chi.

Hắn bước xuống chu đáo mở cửa xe cho cô.

Vân Chi nhoẻn miệng cười cảm ơn, thoải mái bước vào ngồi.

Nhìn nụ cười của Vân Chi, một lần nữa trái tim Trọng Lân lại đập rộn lên. Xoay mình về bên ghế lái, khoé môi khẽ cong tiết lộ tâm trạng vui vẻ của hắn.

Xe lăn bánh chầm chậm tiến về phía cổng, Vân Chi lơ đãng liếc gương chiếu hậu, cô bỗng giật mình, từ lúc nào ngay thềm cửa xuất hiện một người phụ nữ.

“Em sao vậy?” Thấy động tác của Vân Chi, Trọng Lân hơi khó hiểu.

“Hình như vừa rồi có một cô gái đứng ở thềm cửa thì phải.”

Trọng Lân liếc gương hậu.

“Đâu có ai đâu.”

“Ồ”

Vân Chi khẽ nhún vai, không muốn nói nữa. Chút hoảng hốt qua đi, cô cũng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, tự khinh bỉ bản thân, có vậy cũng tự doạ chính mình.

Vân Chi vứt chuyện này ra khỏi đầu, cô nói địa chỉ quán bún bò cô thích cho Trọng Lân rồi nhắm mắt lại.

Từ đây qua đó nếu không kẹt xe sẽ mất khoảng hai mươi phút, cô muốn tranh thủ chợp mắt một lát, còn quá nhiều thứ phải sắp xếp, thời gian chỉ sợ không đủ...

“Em nhắm mắt một xíu, chút nữa đến nơi gọi em dậy nha.”

“OK em!”

Trọng Lân lựa mấy bản nhạc nhẹ nhàng mở lên, chỉnh âm thanh vừa phải để Vân Chi dễ ngủ. Trong lòng khoái trá nghĩ thầm ‘em ấy chắc chắn sẽ đánh giá cao sự tinh tế của mình’.

Phòng làm việc của Duy Vũ.

“Dạ anh hai yên tâm, chuyện của cháu gái anh hai cũng là chuyện của thằng Cường béo này.

Có điều anh hai biết đó, em còn phải lo cho mấy đứa em, nên hì hì...”

Nghe thanh âm bên kia truyền lại, Duy Vũ có chút chán ghét, không để hắn nói hết anh đã ngắt lời:

“Được rồi, chuyện làm ăn tao hiểu, tao cũng không bắt mày làm không công, chỉ là đây là cháu gái tao, nể mặt tao được chứ?”

“Dạ dạ anh hai cứ tin tưởng em, đảm bảo nhanh, gọn, lẹ.”

Duy Vũ nhạt nhẽo ừ một tiếng ngắt máy kết thúc cuộc gọi. Cầm điếu thuốc đang cháy dở rít mạnh một hơi, chất nicotine vẫn không xua tan được cảm giác ngột ngạt trong lòng, Duy Vũ chán nản dụi tắt thuốc, ngửa mặt nhìn trần nhà.

“Mỹ Lan!” Duy Vũ mấp máy môi khẽ gọi.

Ký ức được phủ bụi năm năm đột nhiên lại hiện lên trong đầu Duy Vũ. Cảnh tượng đêm đó...

Ngay lúc hắn chạy tới nhà máy bỏ hoang, chỉ thấy Mỹ Lan người đầy máu đứng giữa đống “xác chết”.

Nghe tiếng gọi, cô quay lại trong mắt ngập tràn đau đớn, trống rỗng. Nhưng khi thấy người đến là hắn, đau đớn trong mắt bỗng chốc hoá thành hận thù.

Cô cầm cây gậy sắt dính đầy máu chỉa thẳng mặt hắn. Toàn thân run lên vì giận, bất chấp cả người đầy vết thương, máu nhỏ từng giọt rớt xuống nền đất, đôi mắt thường ngày luôn lấp lánh ý cười, nay chỉ còn lửa hận, cô bước từng bước về phía hắn, cô không biết mỗi bước cô dẫm xuống không phải là đất mà là tim hắn, giọng cô vang lên lạnh lẽo như âm thanh phát ra từ địa ngục:

“Anh muốn cứu thằng em súc sinh của anh thì bước qua xác tôi mà cứu. Hôm nay cho dù có phải đi tù mọt gông, tôi cũng phải giết hết lũ chó chết này. Anh cút đi!”

“Không phải bé Lan, anh không cứu nó. Em bình tĩnh!...”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc