Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vân Chi biết Duy Vũ đã có sắp xếp, nghe theo là được nên không nói gì nữa, bèn khẽ dạ một tiếng.
“Vậy hai đứa đi đi.”
Trời biết lúc đó cô cực kì căng thẳng, mồ hôi rịn ướt cả lưng, chưa kể cô còn sợ hắn phát hiện việc cô bịa ra chuyện bà nội đang hấp hối mong muốn được gặp con gái ở giây cuối đời, để ép hắn đưa cô Út ra ngoài.
Mới nghĩ đến đây Vân Chi bỗng thấy lạnh sống lưng. Lạy trời từ giờ cho đến lúc gặp được cô Út, cả hai vấn đề cô nhờ hắn đều được giải quyết, đừng xảy ra biến cố gì.
Vân Chi ảo nảo bước đi dọc hành lang, trong lòng suy nghĩ miên man, tâm thần không yên nên cô không hề biết từ lúc bước ra khỏi phòng làm việc của Duy Vũ, cô đã bị một đôi mắt bất thiện theo dõi.
“Bé Chi, bé Chi...”
“Hơ”
“Em nghĩ gì mà thất thần vậy? Nãy giờ anh gọi mấy tiếng mà em không nghe.”
Vân Chi ngượng ngùng mỉm cười:
“ Dạ không có gì, em nghĩ lung tung thôi. Anh Lân gọi em hở?”
Nhìn vào gương mặt xinh đẹp kia, Trọng Lân không nhịn được nuốt nước miếng, trái tim hắn như mất kiểm soát mà đập liên hồi. Hương nước hoa mát dịu ngọt ngào của người bên cạnh cứ vô tình vờn quanh chóp mũi hắn, khiến hắn muốn chìm vào u mê.
Trọng Lân lắc mạnh đầu lấy lại tỉnh táo. Quay mặt sang chỗ khác, hắn lúng túng: "Ờm... Anh hỏi em muốn ăn gì?”
Liếc qua vành tai đỏ lựng của Trọng Lân, Vân Chi chớp mắt:
“Gì cũng được ạ! Em không kén ăn đâu.”
“Vậy để anh đưa em đi ăn phở nhé, anh biết một quán ngon lắm.”
Vân Chi ngập ngừng:
“Hay là ăn bún bò đi anh, em không thích ăn phở lắm.”
Trọng Lân tặc lưỡi cảm thán, không ngờ nữ thần trong lòng hắn cũng giống như bao cô gái khác.
Khi bạn hỏi: “ăn gì?”, họ đều sẽ trả lời: “gì cũng được”. Nhưng khi bạn liệt kê tám chục món, họ vẫn có thể tìm đủ tám chục lý do để không chọn món đó.
Cũng hên em gái này sau khi từ chối món hắn chọn, còn biết chủ động đề nghị món khác, giúp hắn tiết kiệm thời gian động não. Trọng Lân cười thầm, nữ thần của hắn vẫn có điểm đặc biệt mà.
Hai người vừa đi vừa ôm suy nghĩ trong lòng, cuối cùng cũng tới ngoài cửa.
Dặn dò Vân Chi đứng tại chỗ đợi mình lấy xe, Trọng Lân mới rời đi.
Một làn gió nhẹ thổi qua, đưa theo mùi thơm cây cỏ trong vườn, Vân Chi hít một hơi thật sâu để không khí tràn ngập buồng phổi. Nhìn đồng hồ kém mười lăm phút nữa là tám giờ, Vân Chi không ngờ còn sớm như vậy. Sáng nay, lúc tới căn biệt thự này là sáu giờ hai mươi.
Hoá ra từ lúc cô bước vào đến khi bước ra và đã giải quyết được hai chuyện mà chỉ mất một tiếng hai mươi lăm phút ư? Vậy mà cô cứ ngỡ trải qua mấy đời rồi.
Vân Chi thở nhẹ một hơi muốn vươn vai một cách sảng khoái.
Bỗng cô dừng động tác, bất chợt quay ngoắt người lại.
Hửm?
Không có người!
Không lẽ cô đoán sai?
Vừa rồi rõ ràng cô cảm giác được người đang nhìn chằm chằm vào mình, thế nhưng quay lại lại không có người nào.
Lạ thật!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


