Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thế Giới Tiểu Thuyết Mạt Thế Chương 4:

Cài Đặt

Chương 4:

Vân Chi chỉ lướt nhìn qua rồi lại cụp mắt xuống nghe tiếng Duy Vũ giới thiệu người đàn ông tên Trọng Lân, chút nữa sẽ thay mặt hắn đưa cô đi.

Vân Chi nghe vậy cũng không phản ứng gì mấy, chỉ ngoan ngoãn dạ một tiếng nghe theo sắp xếp của Duy Vũ, nhưng Trọng Lân thì khác.

Bước vô phòng thấy một cô gái xinh đẹp ngồi ở sô pha, hắn đã chú ý rồi, lại nghe đại ca giới thiệu đây là cháu gái mình, Trọng Lân ngạc nhiên tột độ, từ khi nào đại ca có cháu gái vậy? Nhưng chưa kịp tiêu hoá tin tức này, lại nghe phải đưa cô gái này qua chỗ Cường béo giao dịch gì đó,hắn không nhịn được buột miệng:

“Trời má! Anh hai! Anh nghĩ gì mà để cháu gái xinh đẹp này tới chỗ Cường béo, thằng đó...”

Duy Vũ không vui liếc nhìn tên này, bao nhiêu tuổi rồi còn bộp chộp, hắn lạnh lùng cắt ngang:

“Mày nghĩ thằng đó có gan đụng tới người của anh sao? Anh để chú mày đi theo để làm cảnh à, có chú mày ở đó chẳng lẽ nó dám làm gì?, nhiệm vụ của mày là phải bảo vệ con bé khỏi móng vuốt thằng đấy, sẵn tiện trông chừng tụi nó, đừng để tụi nó ép giá quá.Hiểu chứ?”

“Hì hì, dạ em hiểu, anh hai yên tâm, có em đây cho thằng béo đó thêm mười lá gan cũng không dám làm càn.”

Nói xong còn không quên quay qua nháy mắt với Vân Chi.

Nghề của Trọng Lân thường xuyên tiếp xúc với gái đẹp, từ ca sĩ, diễn viên, người mẫu đến cả hoa hậu, toàn dạng gái cao cấp chuyên dành cho đại gia ai mà không phải cực phẩm, nhưng đám chân dài đó so với cô gái trước mặt thật không đáng nhắc đến.

Trọng Lân bất giác nghĩ đến cảnh Cường béo gặp em gái này, thèm mà không dám ăn, khà khà...

Bốp.

Một cú vỗ vào gáy khiến Trọng Lân muốn xuất hồn, hắn giật nẩy mình quay sang bất ngờ chạm ngay ánh mắt giận dữ của Duy Vũ. Trọng Lân chột dạ nhe hàm răng trắng ra cười lấy lòng.

Duy Vũ bực mình, thằng đệ này cái mặt ngu ngốc đó như thể lần đầu tiên gặp người đẹp vậy. Đã thế còn nở một nụ cười ngớ ngẩn như thằng bại não nữa chứ.

Thật mất mặt!

Hắn mà không gõ phát cho tỉnh thì không biết tên này còn ngây người đến bao giờ.

Nghe đối thoại của hai người đàn ông, Vân Chi lờ mờ đoán được người cô sắp gặp là kẻ không ra gì, có lẽ thuộc kiểu dâm dê háo sắc.

Nhưng Vân Chi không sợ, chưa tính với thân phận là cháu gái của Mỹ Lan, chắc chắn ông chú này sẽ bảo vệ cô, mà chính cô cũng có thể tự bảo vệ bản thân mình, chẳng có gì đáng lo cả.

Vân Chi đang nghĩ miên man thì nghe được giọng nói trầm khàn của Duy Vũ:

“Chút nữa cháu sẽ phải làm việc với một kẻ... ừm... không được tử tế lắm, có điều việc của cháu muốn giải quyết nhanh thì chỉ có hắn mới lo được.

Nhưng cháu cứ yên tâm, không phải lo lắng, hắn sẽ không dám làm gì đâu.”

Nói xong, Duy Vũ quay sang dặn dò Trọng Lân:

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc