Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Đợi đã, bên Vy anh gọi điện nói với cô ấy được rồi. Để anh đưa em đi được không?”
“Nhưng mà...”
“Hai người sao vậy, không chịu ăn sáng cứ đứng ngoài này bỏ em lại một mình ở trỏng.”
Một giọng nữ bất ngờ vang lên kịp thời kéo Thư Nhã ra khỏi cơn khó xử.
Khoảnh khắc từ trong hẻm đi ra chứng kiến hình ảnh dưới ánh nắng mặt trời, nam cao ráo đẹp trai, phong thái lịch lãm đang cúi đầu nói chuyện, vẻ mặt dịu dàng, đáy mắt tràn ngập cưng chiều. Nữ xinh đẹp, mỏng manh, dáng vẻ nhỏ nhắn, e ấp như nụ hoa chớm nở.
Nhìn hai người xứng đôi, hoà hợp đến vậy, trong lòng Hoài Vy nổi lên một trận ghen ghét vô cớ. Mặc dù biết điều đó không nên, một bên là bạn thân, một bên là người cô thích. Cô biết rõ trong lòng người đàn ông này không có cô, đến tư cách ghen cô cũng không có, nhưng cô vẫn không nhịn được đau lòng, không nhịn được ganh tị .
Hít sâu một hơi, che giấu đi cảm xúc của mình, Hoài Vy tiến tới gần hai người kia.
Sau khi nói xong, khoé mắt liếc thấy hai bàn tay đang nắm chặt của họ, xém chút nữa Hoài Vy đã không giữ nổi nụ cười trên môi.
“Hai người đây là...?”
Nhìn theo ánh mắt của Hoài Vy, nhận thấy Anh Tuấn vẫn đang nắm tay mình, Thư Nhã cuống quít giật tay ra. Sợ Hoài Vy hiểu lầm, Thư Nhã vội giải thích:
“Tui đang chuẩn bị đi, anh Tuấn kêu từ từ đợi gọi bà ra đã nên mới kéo tui lại.”
Bàn tay bỗng trống rỗng mất đi hơi ấm, Anh Tuấn chợt thấy có chút mất mát. Thấy Thư Nhã ra sức giữ khoảng cách với mình, hắn càng buồn.
“Ừm, em ra rồi vậy em khuyên Nhã đi. Anh thấy cô ấy có vẻ không khoẻ mà cứ đòi đi đâu đó. Nói đi bệnh viện khám coi sao cũng không chịu, mặt mày tái nhợt ra thế kia...”
Nhìn ánh mắt Anh Tuấn tràn đầy lo lắng, trong lòng Hoài Vy không khỏi chua xót, cô cố gắng dời tầm mắt không bận tâm tới Anh Tuấn nữa. Nhìn gương mặt mệt mỏi của Thư Nhã, Hoài Vy lại cảm thấy có lỗi, cô cứ mải nhìn theo Anh Tuấn mà không để ý đến bạn mình, không biết cô ấy không khoẻ luôn.
“Anh Tuấn nói đúng đó, để tui đưa bà đi khám coi sao trước đã, có chuyện gấp gì cũng phải giải quyết sau, sức khoẻ quan trọng nhất, nghe hông?”
Nhìn Hoài Vy, trong đầu Thư Nhã không khỏi hiện lên thảm cảnh kiếp trước, cô khẽ cụp mi che giấu cảm xúc nơi đáy mắt, trong lòng bắt đầu giằng co.
‘Có nên nói cho Vy chuyện mạt thế không?’
‘Liệu cô ấy có tin mình không?’
Thấy Thư Nhã lại bắt đầu mơ màng, Hoài Vy không nhịn được kéo tay cô ấy.
“Nhã, Nhã, bà nghe tui nói không vậy?”
Nhận ra mình lại thất thố, Thư Nhã cười khổ giữ tay Hoài Vy.
“Nghe mà, vậy bà đưa tui đi nghen?”
“Như vậy làm phiền anh lắm. Anh còn bận công việc mà, để Vy đưa em đi được rồi, anh không cần lo đâu.
Vậy tụi em xin phép đi trước nhé.”
Nói xong, như sợ Anh Tuấn không cho phép, Thư Nhã vội vàng kéo Hoài Vy đi gấp, để lại Anh Tuấn ngơ ngác đứng tại chỗ.
Nhìn bóng lưng hai người càng lúc càng xa, Anh Tuấn rầu rĩ tự hỏi có phải sáng nay ra khỏi nhà, hắn bước nhầm chân không, chứ không sao xúi quẩy vậy nè. Lâu lâu được bữa rảnh đi ăn sáng với crush, còn chưa kịp ăn miếng nào, crush đã chạy mất tiêu.
Anh Tuấn thở dài ủ rủ rảo bước về công ty, cũng chẳng còn tâm trạng ăn uống gì, tình chạy rồi cũng không thể để tiền chạy nốt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










