Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thư Nhã bấm chặt móng tay vào lòng bàn tay, dùng cơn đau để đè nén lửa giận trong lòng. Cô đã mặc định chiếc vòng đó là của mình rồi, bởi vì chính cô là người đầu tiên và cũng là người duy nhất phát hiện ra bí mật của nó, ngày cả chính nó cũng đã lựa chọn cô là chủ nhân không phải sao? Cho nên chỉ có Thư Nhã cô mới có tư cách sở hữu nó. Không ai được phép giành giật với cô!
Thư Nhã mím chặt môi, đợi cơn giận qua đi, khi bình tĩnh lại cô mới nhận ra điều khác lạ.
Thư Nhã trầm ngâm, rõ ràng kiếp trước chưa hề xảy ra chuyện này. Kiếp trước thời điểm gặp Thư Nhã, trong tay cô ta vẫn còn chiếc vòng đó.
Nếu cô nhớ không lầm, Lam Ngọc cực kì quý trọng chiếc vòng này, nếu không phải bất đắc dĩ cô ta còn không nỡ lấy ra. Thư Nhã còn nhớ trước khi được thả đi, cô ta còn quì xuống muốn xin lại chiếc vòng.
Nếu đã quý trọng như vậy sao nỡ bán đi?
Chẳng lẽ tụi nó biết điều gì đó?
Không đúng! Thư Nhã lắc đầu gạt đi suy nghĩ này. Nếu biết, nó đã không bán chiếc vòng vào thời điểm này.
Không lẽ đây là hiệu ứng cánh bướm do cô trọng sinh mà ra?
Thư Nhã sửng sốt với suy đoán của mình, nhưng ngẫm lại hình như có vẻ hợp lí nha.
Thôi, bỏ đi! Suy đoán thế nào cũng không thay đổi được sự thật cô mất không gian rồi, ngay cả tung tích của chiếc vòng hiện giờ cũng không biết nằm nơi nào.
Việc khẩn cấp bây giờ là tìm cách lấy lại chiếc vòng đã. Cũng không biết là ai mua.
Thư Nhã nghĩ ngay đến việc hỏi thẳng Lam Ngọc, nhưng cô vội lắc đầu bỏ qua. Muốn liên lạc với Lam Ngọc đằng nào cũng phải thông qua Vân Chi để xin số, vậy chi bằng gọi hỏi thẳng nhỏ Chi cho rồi.
Nghĩ đến đây, Thư Nhã cũng ngay lập tức rút điện thoại ra chuẩn bị bấm số.
“Thư Nhã, Thư Nhã! Em sao vậy?"
Bên tai truyền bỗng đến tiếng gọi dồn dập khiến Thư Nhã giật mình suýt đánh rơi điện thoại.
Lúc này cô mới phát hiện ra không biết Anh Tuấn đã đến bên cạnh mình từ lúc nào, anh vừa gọi vừa liên tục quơ tay trước mặt cô, ánh mắt tràn ngập lo lắng.
Chạm phải ánh mắt ấy, không hiểu sao trái tim cô hẫng một nhịp.
“Anh Tuấn, sao anh ra đây? Vy đâu?”
Anh Tuấn ân cần hỏi han:
“Em ổn không Nhã? Nhìn em có vẻ không được khoẻ. Hay để anh đưa em đi bệnh viện nhé.”
Thư Nhã khẽ lắc đầu, cô nâng mắt lên nhìn thẳng hắn.
“Em không sao. Hôm nay em có chút việc gấp cần giải quyết, anh cho em nghỉ một ngày nhé.”
Nhìn vào đôi mắt long lanh ngập nước kia, đáy lòng Anh Tuấn không hiểu sao bỗng trở nên mềm mại. Hắn khẽ thở dài, cất giọng yêu chiều:
“Cho em nghỉ không có vấn đề gì, nhưng em phải để anh đưa em đi, tình trạng em thế này anh không yên tâm.”
Thư Nhã bối rối, hai bàn tay xoắn chặt góc áo.
“Không cần đâu ạ, em đi một mình được mà. Anh vô ăn sáng tiếp với Vy đi, sẵn tiện nhắn Vy em có việc đi trước nha.”
Thấy Thư Nhã quay lưng chuẩn bị đi, không kịp nghĩ nhiều Anh Tuấn vội nắm lấy tay Thư Nhã.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


