Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bên này, Vân Chi sốt ruột gõ ngón tay lên mặt bàn, cô ngồi đây đợi gần ba mươi phút rồi mà mặt mũi tên Cường béo kia chẳng thấy đâu. Biết vậy nãy nghe lời Trọng Lân đi uống cà phê cho rồi, giờ ngồi đây chỉ biết ngóc mỏ chờ đợi.
Trọng Lân đứng bên cửa sổ hút thuốc, qua làn khói trắng hắn nhìn cô gái nhỏ ngồi bên bàn nước liên tục nhìn đồng hồ rồi than ngắn thở dài, gương mặt xinh đẹp bắt đầu lộ vẻ tức giận, hắn không khỏi buồn cười. Thiệt tình! Tuổi trẻ đúng là thiếu kiên nhẫn. Hút nốt hơi cuối, Trọng Lân dụi chặt đầu thuốc vào gạt tàn rồi nhét hai tay vào túi quần, lững thững tiến về phía Vân Chi. Hắn kéo chiếc ghế ở phía đối diện Vân Chi ngồi xuống.
“Đợi lâu sốt ruột rồi phải không? Anh nói đi uống cà phê xong hẵng qua, mà không nghe.”
Vân Chi lườm Trọng Lân một cái, bĩu môi:
“Ai biểu anh không nói rõ, em sốt ruột muốn xong việc sớm, mới không muốn tốn thời gian cà phê cà pháo thôi.”
Trọng Lân cười lắc đầu, không vạch trần cô. Rõ ràng anh nói giờ qua cũng chỉ mắc công đợi, là cô khăng khăng mặc kệ đòi đến sớm cho bằng được, giờ quay sang trách ngược anh. Đúng là con gái mà!
“Mà sao em cần tiền gấp dữ vây?”
Nghe Trọng Lân thắc mắc, Vân Chi không trả lời, chỉ nhìn anh và cười.
Nhìn vào ánh mắt của Vân Chi, Trọng Lân nhún vai: “Ok! Em không muốn nói thì thôi.”
Nghĩ một lúc, Trọng Lân lại nói:
“Em chịu khó chờ khoảng một tuần là anh hai lo được hết, lúc đó giá bán cũng ok, chứ giờ em bán gấp bên này nó ăn chặn ghê lắm.”
Vân Chi lắc đầu không nói gì, chỉ thở dài. Trọng Lân không hiểu vấn đề của cô nên nhắc nhở là chuyện bình thường, cô không muốn và cũng lười giải thích. Cho dù có nói cho hắn biết lý do, hắn cũng sẽ không tin, có khi còn nghĩ cô bị thần kinh ấy chứ.
Lúc này từ bên ngoài vang lên một loạt tiếng bước chân và âm thanh nói chuyện ồn ào. Vân Chi khẽ cau mày phóng tầm mắt về hướng cửa chính.
“Ui Lân à, ngại quá, chú đợi anh lâu không? Anh lu bu quá, mãi mới rảnh một chốc, tranh thủ qua gặp chú liền này. Chú đừng trách anh nhé.”
Trọng Lân nhếch mép cười, làm như hắn không biết gã cố tình chơi trò dằn mặt vậy.
“Anh Cường cứ thích nói giỡn, em nào dám trách anh. Em cũng chỉ là chân chạy vặt nghe lời anh Vũ tới hỏi thăm anh thôi mà.”
Nhắc đến anh Vũ, Trọng Lân cố tình nhấn mạnh. Quả nhiên, mặt Cường béo biến sắc liền, cơ thể hắn khựng lại một chút. Nhưng gã nhanh chóng điều chỉnh nét mặt, tỏ vẻ như không hiểu ẩn ý của Trọng Lân. Gã lia ánh mắt nhìn sang Vân Chi, chỉ một cái nhìn gã đã không giấu được kinh diễm.
“Đây là...”
Vân Chi lịch sự đứng dậy đưa tay ra, gật đầu chào gã.
“Chào anh, em là cháu gái chú Vũ. Chắc chú ấy có nói với anh rồi hôm nay em tới có chút việc cần trao đổi với anh.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










