Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sợ rằng đây chỉ là mơ, Thư Nhã vội véo mạnh vào người.
Shhhh.... Đau!
Không phải mơ!
Cô thật sự đã sống lại!
Đây... Đây được gọi là trọng sinh đúng không?
Hô hấp của cô bỗng trở nên dồn dập, tim đập nhanh hơn hẳn, cả người run rẩy không ngừng. Thư Nhã hít sâu một hơi, liên tục làm động tác nắm chặt tay rồi thả. Cô cố gắng điều chỉnh hơi thở lại, kìm nén cơn phấn khích trong lòng.
Chuyện này thật khó tin!
Nhưng nó thật sự đã xảy ra!
Thư Nhã đứng dậy đi đi lại lại không ngừng, cô cần làm gì đó để bình tĩnh, đối với cô trải nghiệm này thật ngoài sức tưởng tượng, nó quá là thần kì đi!
Đang không ngừng tiêu hoá cảm xúc, bỗng tầm mắt Thư Nhã vô tình lướt qua cuốn lịch để bàn, trái tim không hiểu sao tự nhiên siết chặt lại, không chút chần chừ Thư Nhã vội lấy điện thoại ra xem ngày tháng.
Nhìn con số hiển thị, cả người cô trở nên lạnh lẽo như rơi vào hầm băng.
Thư Nhã vẫn nhớ như in tối ngày sáu tháng chín chính là khởi đầu của thảm hoạ, mà hôm nay là ngày năm tháng chín. Vậy có nghĩa cô chỉ còn chưa tới hai ngày để chuẩn bị sao?
Gì chứ? Cô chỉ vừa mới sống lại thôi mà! Thư Nhã không nhịn được oán trách ông trời cho mình trở về thời điểm muộn màng thế này.
Ngay lúc Thư Nhã còn đang than trời oán đất, Hoài Vy-người bạn thân của cô như một cơn gió lao vào trong văn phòng, ríu rít nói gì đó nhưng Thư Nhã hoàn toàn không nghe lọt một chữ.
Sự xuất hiện đột ngột của Hoài Vy khiến tâm trí Thư Nhã như bay lên chín tầng mây. Gần ba năm rồi cô mới được gặp lại bạn mình. Kiếp trước cái chết của Hoài Vy đã dày vò, ám ảnh cô suốt thời gian dài. Bây giờ gặp lại người sống bằng xương bằng thịt, không phải là những mảnh vụn thi thể nữa, Thư Nhã mừng đến muốn khóc.
Sợ Hoài Vy nhận ra sự bất thường của mình, Thư Nhã cố gắng kìm chế cảm xúc, giữ vẻ ngoài điềm tĩnh, chỉ lén nắm chặt tay cô ấy.
Cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể Hoài Vy, Thư Nhã mới yên lòng, trong đầu không khỏi nghĩ “Thật tuyệt khi thấy cô ấy vẫn còn sống! Kiếp này nhất định phải bảo vệ cô ấy, tránh đi bi kịch kiếp trước."
Trong lòng đủ thứ cảm xúc phức tạp đan xen, nhất thời Thư Nhã cũng không tập trung, đành tùy ý để mặc Hoài Vy kéo đi. Đến nỗi bên cạnh có thêm Anh Tuấn, Thư Nhã cũng không để ý, một mạch bước theo Hoài Vy tới tận quán bún bò sáng gần công ty.
Mãi đến khi đụng mặt Vân Chi, cô mới hoảng hồn bừng tỉnh mà thoát khỏi trạng thái trì trệ do cảm xúc tiêu cực mang lại.
Thư Nhã chỉ muốn tát cho mình một phát, giờ phút nào rồi còn để bản thân mơ màng.
Nếu không phải nhìn thấy gương mặt đáng ghét của Vân Chi, cô mém chút đã bỏ sót một vấn đề cực kì nghiêm trọng.
Không gian!
Cô đã quên thời điểm này mình vẫn chưa có chiếc vòng ngọc ấy.
Mang theo tâm lý cầu may, Thư Nhã âm thầm cảm nhận.
Trống rỗng!
Hoàn toàn trống rỗng!
Cảm xúc của Thư Nhã nhanh chóng tụt xuống tận đáy, nhưng thời gian không cho phép cô xuân bi sầu muộn.
Thư Nhã nhanh chóng xoay chuyển suy nghĩ trong đầu. Cô thầm nhủ 'Không sao! Bây giờ không có thì tìm cách để có, dầu gì cũng chỉ có cô biết bí mật của chiếc vòng'.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










