Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thế Giới Tiểu Thuyết Mạt Thế Chương 11:

Cài Đặt

Chương 11:

Nhớ lại thái độ ngang ngược của cô gái lúc nãy, trước mặt người khác mà cô ta còn ức hiếp Thư Nhã như vậy, vậy khi không có ai Thư Nhã phải chịu uất ức đến cỡ nào?

Anh Tuấn cảm thấy đau lòng, xót xa thay cho Thư Nhã. Hắn không nhịn được nhìn cô gái ấy nhiều hơn. Từ lần đầu gặp cô gái này hắn đã có cảm tình, càng tiếp xúc hắn càng thấy thích cô ấy, không chỉ vì ngoại hình xinh đẹp mà còn vì sự lương thiện, đơn thuần của cô ấy.

Mải đắm chìm trong suy nghĩ, Anh Tuấn không kìm chế được ánh mắt nóng rực của mình, khiến Thư Nhã như cảm nhận được điều gì đó, cô bất chợt ngẩng lên, ngay lập tức chạm phải ánh mắt của Anh Tuấn, không kịp phản ứng Thư Nhã nhất thời cứng đờ người.

Anh Tuấn cũng sửng sốt không kém, nhìn ngắm người ta còn bị chính chủ bắt gặp khiến hắn có chút lúng túng, nhưng một kẻ mặt dày như hắn không ngại nhất là xấu hổ, hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt Thư Nhã, không thèm che giấu ái mộ trong lòng.

Thư Nhã không ngờ Anh Tuấn nhìn lén cô bị cô bắt gặp mà không thèm né tránh, còn nhìn thẳng vào cô. Ánh mắt đó...khiến tim cô thoáng chốc nhộn nhạo lên.

Một suy đoán mơ hồ trỗi dậy, không lẽ anh ấy thích mình? Nghĩ đến đây Thư Nhã không nhịn được ngượng ngùng, hai gò má nóng ran, cô bối rối quay mặt đi, lại vô tình thấy bóng lưng Vân Chi rời khỏi quán.

Nhớ đến chuyện quan trọng, Thư Nhã giật mình xô ghế đứng bật dậy, gấp gáp nói: “Hai người đợi em xíu, em có chút việc.”, sau đó nhanh chóng chạy đi để hai người ở lại ngơ ngác không hiểu chuyện gì, đến khi kịp phản ứng thì bóng lưng Thư Nhã đã mất hút.

“Vân Chi, Vân Chi.”

Nghe có người gọi mình nhưng Vân Chi chẳng thèm quay lại, cô vẫn sải bước bình thường khiến Thư Nhã, người đang mang đôi giày cao gót rượt theo muốn ná thở.

Vân Chi sẵng giọng: “Có chuyện gì? Không muốn bị ăn đập ở chỗ này thì biến lẹ cái.”

Thư Nhã nghe vậy, cơ thể phản xạ co lại. Cô ta cố tình gạt qua cảm giác run rẩy trong lòng, mím môi nhìn vào Vân Chi:

“Chị biết em không thích chị, trước đây là lỗi của chị, chị sợ ba không để ý chị nên mới làm những việc khiến ba hiểu lầm em. Giờ chị biết lỗi rồi, em tha thứ cho chị được không?”

Nhìn vào đôi mắt to tròn, long lanh của Thư Nhã, Vân Chi chợt nghĩ đến câu "đôi mắt là cửa sổ tâm hồn" thấy chẳng đúng chút nào. Một kẻ xảo trá, giả tạo, tâm hồn thối nát như cô ta lại sở hữu đôi mắt trong veo đến vậy, đúng là lừa tình.

Trong lòng Vân Chi không khỏi nhớ tới miêu tả của tác giả về đôi mắt của nữ chính, hình như quanh đi quẩn lại chỉ toàn hình ảnh "đôi mắt long lanh ngập nước". Chính cái đặc điểm này được tác giả nhắc đi nhắc lại đâu đó khoảng tám trăm lần thì phải, cũng là một trong những yếu tố khiến Vân Chi cực ghét nữ chính, mang tiếng nữ cường mà suốt ngày mắt ngập nước, ngáp một cái cũng ầng ậc nước, hoảng sợ cũng mắt ngập nước, oan uổng nhẫn nhịn cũng mắt ngập nước, giận dữ cũng "đôi mát ngập nước tràn đầy lửa giận" đọc mà mắc mệt.

Càng nghĩ càng ghét, Vân Chi hừ lạnh: “Bà bớt diễn đi. Chó ngoan không cản đường, cút ra chỗ khác."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc