Thế giới trong quái đàm bắt đầu sụp đổ, chìm dần vào tầng tầng lớp lớp sương trắng dày đặc...
Một lực đẩy mạnh bất ngờ ập tới từ phía sau.
Giang Tễ bị cưỡng ép tách ra khỏi thế giới quái đàm.
Chỉ trong chớp mắt, sương trắng tan biến sạch sẽ.
Khi tầm nhìn trở lại rõ ràng, cảnh tượng trước mắt cô đã đổi thành bên trong một căn biệt thự xa hoa, tráng lệ.
Nhưng sự xa hoa ấy lúc này lại nhuốm đầy tử khí.
Một vật nặng đè chặt lên người khiến cô gần như không thở nổi.
Không xa đó, Tô Linh và những người khác nằm rải rác trên ghế sofa.
Máu chảy lênh láng khắp sàn nhà.
Phần từ cổ trở lên của họ đã biến mất không dấu vết, chỉ còn lại mấy cái xác cụt đầu lạnh lẽo.
Mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào khoang mũi, khiến dạ dày cô co thắt dữ dội.
"Ọe!"
Giang Tễ lập tức nôn khan.
Đến khi hoàn hồn, cô mới nhận ra thứ đang đè lên mình là thi thể không đầu của Tô Chí Cương.
Cô giật mình, gần như theo bản năng đẩy mạnh cái xác sang một bên, vừa lồm cồm bò dậy vừa nôn ọe không ngừng.
Tay chân bủn rủn như mất hết sức lực.
Cô cố lê người về phía trước, run rẩy thò tay nhặt chiếc điện thoại rơi dưới sàn.
Ngón tay trượt liên tục, bấm nhầm số mấy lần mới kết nối được cuộc gọi.
Nước mắt Giang Tễ lập tức vỡ òa.
"Alo... tôi muốn báo cảnh sát... quái đàm..."
Cô nghẹn ngào, giọng nói đứt quãng:
"Rất nhiều người đã chết... địa chỉ... địa chỉ là..."
Cô nói lắp bắp, gần như không thể hoàn chỉnh một câu.
Đó là cảm xúc còn sót lại của nguyên thân, tuyệt vọng, sợ hãi, hoảng loạn.
Đầu dây bên kia kiên nhẫn xác nhận lại địa chỉ hai lần, giọng nói vẫn giữ nguyên sự bình tĩnh nhẹ nhàng trấn an cô:
"Đừng sợ, tôi sẽ không cúp máy. Hiện tại cô hãy tìm một nơi an toàn để ở lại, cảnh sát sẽ đến ngay thôi."
Giang Tễ ôm chặt đầu gối, vùi mặt xuống bật khóc nức nở không thể kiểm soát.
Nhưng ở một góc khuất nằm ngoài tầm quan sát của camera giám sát trong biệt thự...
Cảnh tượng lại hoàn toàn khác.
Giang Tễ vừa nức nỡ vừa cãi cọ với nhân viên chăm sóc khách hàng của bộ truyện tranh.
"Cho nên tôi vất vả lắm mới thông quan, vậy mà không có chút phần thưởng nào sao? Các người là Chu Bái Bì à?"
Giọng cô vừa nghẹn vừa tức, nước mắt vẫn rơi lã chã.
Nhân viên chăm sóc khách hàng ở đầu bên kia rõ ràng đã bắt đầu đau đầu:
"Xin ngài hãy bình tĩnh."
"Cơ chế của thế giới truyện tranh là như vậy, số lượng khung hình mỗi lần cập nhật có hạn. Một phần sẽ ưu tiên cho các nhân vật nổi tiếng, phần còn lại chủ yếu xoay quanh góc nhìn của nhân vật chính."
Họ dừng lại một chút, rồi nói tiếp với giọng bất đắc dĩ:
"Hiện tại cô vẫn chưa chính thức ‘lên hình’ trong truyện tranh, thậm chí... rất có thể họa sĩ còn chưa hoàn tất việc xây dựng hình tượng nhân vật ‘Giang Tễ’ đâu..."
Một bên là tiếng khóc tuyệt vọng đến tan vỡ.
Một bên là cuộc mặc cả đầy oan ức.
Hai trạng thái đối lập cùng tồn tại trên một con người, lại không hề mâu thuẫn.
Chỉ khiến khung cảnh này... càng thêm quỷ dị.
"Người đọc thậm chí còn không biết đến sự tồn tại của cô trong truyện tranh, nên độ nổi tiếng đương nhiên không thể tăng lên..."
"Nhưng cô vẫn còn tiềm năng rất lớn, chỉ cần sau này tạo được những khoảnh khắc đủ ấn tượng, khiến người đọc phát cuồng vì mình, cô hoàn toàn có thể dùng điểm nổi tiếng để đổi lấy đạo cụ trong cửa hàng hệ thống!"
"Đừng nản lòng! Thế giới truyện tranh này vẫn cần cô cứu vãn đấy! Cố lên, chúa cứu thế!"
Đầu dây bên kia kết thúc bằng một giọng điệu tràn đầy năng lượng, như thể vừa hoàn thành xong một màn cổ vũ nhiệt huyết.
Giang Tễ: "..."
Trong đầu cô thoáng hiện lên một câu quốc túy, nhưng cuối cùng vẫn cố nén lại.
Cực khổ sống chết một phen, vậy mà điểm nổi tiếng vẫn không nhúc nhích chút nào.
Cửa hàng hệ thống? Vẫn trong trạng thái chưa kích hoạt.
Đúng là làm không công.
So với tiểu thuyết có thể cập nhật liên tục, nhận phản hồi tức thì từ độc giả, thì truyện tranh rõ ràng ì ạch hơn nhiều.
Bộ [Nơi Ánh Sáng Bị Che Khuất: Quy Tắc Canh Đêm] mỗi tuần chỉ cập nhật một lần, vào tối thứ tư lúc 10 giờ. Thỉnh thoảng mới có thêm chương thưởng.
Mà hôm nay…
Vừa khéo lại đúng là thứ tư của thế giới hiện thực.
Nói cách khác, những gì cô vừa trải qua.
Có khả năng rất cao, sẽ xuất hiện trên bản cập nhật tối nay.
Giang Tễ đang khóc bỗng khựng lại.
Nước mắt còn chưa kịp khô, nhưng trong ánh mắt đã lặng lẽ lóe lên một tia tính toán.
Nếu tối nay thật sự lên sóng.
Vậy thì...
Cô phải “diễn” cho thật đẹp mới được.
Bản cập nhật tiếp theo đang đến gần.
Thời gian gấp rút, áp lực đè nặng trên vai, Giang Tễ hiểu rất rõ, đây là cơ hội duy nhất trước mắt để cô xuất hiện trong tầm nhìn của nhân vật chính.
Một người có thể thu hút được sự nổi tiếng dù sao cũng có giới hạn.
Nhưng nếu biết cách khuếch đại nó...
Đôi mắt đỏ hoe, sưng húp của Giang Tễ lặng lẽ dõi vào tài khoản trống rỗng của mình.
Đợi đến khi có được làn sóng nổi tiếng đầu tiên, cô sẽ lập thêm vô số tài khoản phụ.
Chị Tễ không chỉ cần chất lượng mà còn muốn cả số lượng.
Cảnh sát của thế giới này phản ứng nhanh đến đáng sợ.
Chỉ chưa đầy mười phút sau cuộc gọi, tiếng còi báo động đã vang lên chói tai bên ngoài biệt thự.
Giang Tễ chống tay đứng dậy, bước từng bước loạng choạng về phía cửa, chuẩn bị mở ra.
"Ầm!"
Một tiếng nổ lớn vang lên.
Cô còn chưa kịp chạm vào tay nắm cửa, thì đã trơ mắt nhìn cánh cửa gỗ đôi kiên cố bị đạp tung.
Bụi mù cuộn lên, che khuất toàn bộ tầm nhìn.
Giang Tễ: "???"
Đợi đến khi bụi dần lắng xuống…
Một bóng người hiện ra.
Người đàn ông đứng trước cửa biệt thự, một tay đút túi, điếu thuốc kẹp giữa môi, đầu thuốc cháy đỏ lập lòe trong làn khói mỏng.
Chiếc mũ trùm của áo khoác gió đen được kéo hờ lên đầu, tóc đen, mắt đen, đường nét gương mặt sắc lạnh mà tuấn tú.
Anh ta rất cao, ước chừng phải hơn một mét chín.
Từ góc nhìn của Giang Tễ, gần như chạm tới khung cửa.
Miệng cô khẽ hé ra.
Nước mắt vốn sắp trào ra lại bị cô cưỡng ép nuốt ngược trở lại.
Trong lòng thì đã gào thét đến long trời lở đất.
Cảnh sát trong truyện tranh nhiệt huyết... đều hành động kiểu này sao?!
Đây là hiện trường án mạng hay là thành phố Gotham vậy?
Bên ngoài biệt thự.
A Kim, nhân vật chính của bộ truyện tranh thiếu niên nhiệt huyết, đang ho sặc sụa không ngừng , một tay quạt bụi trước mặt, tay kia cầm thiết bị ghi chép chấp pháp.
Cậu ta khó khăn thò đầu ra từ phía sau đội trưởng của mình, mắt vẫn còn cay xè.
Nghe nói có một người thường sống sót thoát khỏi quái đàm cấp C?
Lúc nhận được tin, tròng mắt cậu ta suýt nữa rơi ra ngoài.
Đó là quái đàm cấp C đấy!
Ngay cả người có kinh nghiệm cũng chưa chắc toàn mạng rút lui, huống chi là người thường.
Thế nhưng...
Khi nhìn rõ cảnh tượng trước mắt, cậu ta vẫn không khỏi hít ngược một hơi lạnh.
Khắp nơi toàn là máu.
Huyết nhục văng tung tóe, tàn khốc đến mức khiến người ta tê dại da đầu.
Giữa vũng máu ấy, cô gái trẻ đứng một mình nơi bậc thang đầu tiên của cầu thang xoắn ốc.
Mái tóc đen dài rũ xuống, che khuất nửa gương mặt.
Trán cô trầy xước, làn da tái nhợt loang lổ những vết bầm tím.
Máu từ vết thương trên mặt vẫn đang rỉ ra, chảy dọc theo đường cong gò má, nhuộm đỏ làn da vốn trắng nhợt của cô.
Một vẻ đẹp... mong manh mà nhuốm máu.
Đôi mắt cô sưng đỏ, ngập nước như sắp vỡ òa.
Nốt ruồi nhỏ dưới khóe mắt càng khiến cô trông yếu ớt đến mức chỉ cần chạm nhẹ cũng có thể tan vỡ.
Trong khoảnh khắc đó.
Không chỉ A Kim, mà tất cả những người có mặt...
Đều vô thức nín thở.
Lúc này, đôi mắt ngấn lệ của cô mờ mịt nhìn về phía người đàn ông đứng đầu.
Ánh mắt tràn đầy sợ hãi và kinh hoàng, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể vỡ vụn.
A Kim chỉ nhìn một cái đã thấy da đầu tê dại.
Xong rồi xong rồi! Bạo lực chấp pháp lại bị người dân thường tận mắt chứng kiến nữa rồi! Cứu mạng!
A Kim gào thét trong lòng.
Chỉ cần tưởng tượng đến hai ngày nữa, một chồng đơn khiếu nại dày cộp từ đường dây nóng của thị trưởng bị ném thẳng lên bàn làm việc... da đầu cậu đã bắt đầu tê rần.
Trời đất chứng giám.
Lúc nhận được cuộc gọi, bọn họ còn đang đứng ngoài đường mua bắp rang.
Thậm chí đồng phục cảnh sát còn chưa kịp thay!
Kết quả, lão đại không nói một lời, trực tiếp túm cổ áo cậu quăng lên ghế phụ, sau đó đạp ga hết cỡ.
Phóng xe như điên, vượt liền mấy đèn đỏ, lao thẳng tới khu biệt thự.
Mắt thấy Ứng Hoài hoàn toàn không có ý định giải thích.
A Kim thầm thở dài một hơi.
Đành tự mình cứu vãn tình hình vậy.
Cậu cố gắng nặn ra một nụ cười hiền lành nhất có thể, dù mái tóc vàng loang lổ đủ sắc độ kia khiến tổng thể trông giống như một “tai nạn nghề nghiệp” của thợ làm tóc hơn là phong cách thời trang.
"Cô đừng sợ."
Giọng cậu mềm xuống vài phần, cố gắng trở nên đáng tin cậy:
"Chúng tôi là cảnh sát."
Không khí yên tĩnh trong một giây.
Hai giây.
Ba giây.
...
Giang Tễ nhìn cậu ta.
Trong mắt vẫn còn nước mắt.
Nhưng sâu trong đáy mắt lại thoáng qua một tia tính toán kín đáo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)