Con trai thứ tư tên Lục Vân Trần trợn tròn mắt:
“Mẹ... mẹ vừa bảo không đồng ý mà? Sao...”
Thấy sắc mặt mẹ đen lại, tiếng cậu ta cũng nhỏ dần.
“Con nghe nhầm rồi, mẹ có nói gì đâu.” Mẹ Lục dứt khoát chối.
Đó là câu nói của bà trước khi sống lại. Còn bây giờ bà đã biết Duyệt Dao tốt thế nào, sao có thể thốt ra những lời đó.
Cả nhà họ Lục nhìn bà với vẻ mặt khó tin nhưng chẳng ai dám nói thêm.
Chỉ có con trai thứ ba lẩm bẩm:
“Rõ ràng mẹ vừa nói không đồng ý...”
Ánh mắt lạnh lùng lia qua khiến con trai thứ ba lập tức ngậm miệng.
Tuy Lục Vân Triệt không hiểu sao mẹ đột ngột thay đổi thái độ nhưng thấy mẹ có vẻ bực, anh cũng không hỏi nữa mà kéo cô dâu vẫn còn mơ hồ đi mời rượu.
Thế là hôn lễ tiếp tục diễn ra.
Mẹ Lục trái ngược hoàn toàn so với lúc đầu, vừa ăn tiệc vừa không ngớt lời khen con dâu mới.
Tô Tĩnh Di ngồi nghe mà mặt mày gượng gạo. Cô ta đã làm dâu hơn hai năm, ngày ngày tận tâm hầu hạ cha mẹ chồng, chưa từng được khen một câu. Thế mà cô dâu mới bước chân vào cửa chưa làm gì đã được khen ngợi hết lời.
Nhìn mẹ chồng ân cần như ruột thịt với Lâm Duyệt Dao, ai không biết còn tưởng rằng họ là mẹ con ruột thịt.
Bà thiên vị thằng hai thế này, sau này còn đến lượt nhà cô ta sao?
Nghĩ vậy, Tô Tĩnh Di liếc con trai cả nhà họ Lục bằng ánh mắt đầy bất mãn.
Tuy trong lòng con trai cả cũng khó chịu, nhưng biết lúc này không phải thời điểm gây chuyện.
Tiệc kéo dài đến hơn hai giờ chiều mới tan.
Tiễn khách xong, bà Lục chưa kịp dọn dẹp đã kéo Lâm Duyệt Dao vào phòng.
Nhà họ Lục ở một khuôn viên lớn có năm phòng: một phòng của vợ chồng bà, một của con cả, một của con thứ hai, một phòng chung cho con trai tứ và con trai thứ tư và một phòng riêng của con gái út Lục Vân Cẩm.
Vừa vào phòng, bà đóng cửa mở tủ lấy mấy chiếc bánh đào giòn ra đưa cho Lâm Duyệt Dao:
“Dao Dao, nãy mẹ thấy con chẳng ăn gì, mau ăn tạm cho đỡ đói.”
Giờ đã bình tĩnh hơn nên Lâm Duyệt Dao nhận lấy không khách sáo:
Cô cũng không ép, thật sự bụng đang réo rồi.
Đợi cô ăn xong, bà mới nói:
“Dao Dao, mẹ biết con bị gia đình ép gả sang đây, nên muốn hỏi con một câu. Con với thằng hai... Nếu con không muốn thì lát nữa mẹ sẽ bảo nó đưa con đi ly hôn rồi mẹ nhận con làm con nuôi, con thấy sao?”
Bà đã suy nghĩ kỹ mới đưa ra cách này. Lâm Duyệt Dao là ân nhân kiếp trước, bà không thể vì con trai mình mà ép buộc hai người sống chung.
Hai người không có tình cảm sẽ chẳng hạnh phúc, nhất là khi thằng hai có thể sẽ hy sinh.
May mà cô không uống nước, nếu không chắc đã phun thẳng vào mặt bà.
Mới xong tiệc cưới đã hỏi con dâu có muốn ly hôn không, kiểu mẹ chồng này đúng là có một không hai.
Bà thấy cô im lặng tưởng cô ngại liền trấn an:
“Dao Dao, cứ nói thật lòng. Con quyết định thế nào mẹ cũng ủng hộ.”
Nghe bà thành thật đến vậy, Lâm Duyệt Dao cũng suy nghĩ nghiêm túc.
Cô không phải chủ nhân thân thể, tính nết và thói quen đều khác.
Nếu ly hôn thì cô sẽ phải quay về nhà họ Lâm, nhưng mà cô không định làm trâu làm ngựa cho họ nữa. Như vậy khả năng bị lộ tẩy rất lớn.
Cô không sợ bị lộ, chỉ là thấy việc dây dưa với nhà họ Lâm quá phiền phức.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)